Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012
truyện tình dục hot ấn tượng đầu đời
Tôi không biết là tôi có cảm giác thích đàn ông từ khi nào, nhưng từ nhỏ tôi đã có những cảm giác tò mò và hồi hộp mỗi khi vô tình bắt gặp một người đàn ông đứng ông đứng đái ở một góc cây nào đó, tôi giả bộ đứng đái kế bên và len lén đưa mắt nhìn vào cu ông ta, mặc dù lúc đó cu của ông ta rất bình thường, tôi bị kích thích bởi những chùm lông rậm rạp và con cu to dài đang bắn những dòng nước. Khu xóm của tôi là khu lao động, có những người từ kinh tế mới dọn về nên hầu hết là họ không có nhà, họ chỉ có những căn nhà được cất một cách sơ sài cho đỡ mưa nắng, một hôm đi học về, tôi đi ngang một chỗ ở của một người hàng xóm, ông ta đang ở trần, mặc quần đùi và đang nằm đọc sách, chắc có lẽ là những cuốn sách như Chú Kim, cô giáo Thảo, nên cu ông ta chỉa thẳng lên trời (vì ông ta không có mặc quần lót nên con cu cứ tự do mà cương cứng) Tôi về ngang nhà ông ta thì trời bỗng đổ mưa, tôi sợ bệnh chạy vào mái nhà của ông ta trú mưa, nhưng vì mái nhà của ông ta rất nhỏ nên chẳng bao lâu tôi bị mưa tạt ướt, lạnh quá tôi mới quay vào nhà định xin ông ấy cho tôi vào trong để trú mưa, vừa quay vô tôi nhìn thấy con cu ông ta trong tư thế đang cương cứng, tôi bị kích thích dữ dội, thay vì xin trú mưa tôi lại im lặng và dán mắt vào chổ nhô lên giữa hai ống quần, và lúc đó con cu trong quần tôi cũng bắt đầu cương cứng, tôi lấy tay bót nhẹ vào nó như thầm bảo : hãy nằm yên, đừng ngóc đầu dậy mà lộ tẩy. Thằng nhỏ dường như chẳng chịu nghe lời tôi càng đụng vào nó thì nó càng cương cứng. Như biết có người đang nhìn mình người đàn ông bỏ quyển sách xuống đưa mắt nhìn tôi và hỏi :
-Cháu đụt mưa hả?
Ông ta hỏi tới lần thứ hai tôi mới giật mình và trả lời :
- Dạ, tôi trả lời nhưng mắt vẫn không rời khỏi mục tiêu
- Cháu vô đây cho đỡ lạnh. Vừa nói ông ta vừa đưa tay xoa xoa chỗ kín sợ tôi sẽ trông thấy
Tôi vội vã bước vào nhà và ngồi xuống kế bên ông ta, bây giờ tôi đã có thể nhìn rõ hơn khúc thịt trong quần của ông ấy, vì mặc quần đùi, ống quần hơi rộng nên đầu con cu chui ra ngoài, cái đầu to tròn bóng lưỡng màu đỏ thật khiêu gợi, tôi ước gì lúc này được cầm lấy nó thì sướng biết mấy
-Hôm nay chú không di làm sao?
- Chỗ của chú vừa hết việc nên chú nghĩ, đang tìm việc làm khác, cháu có lạnh không?
- Dạ cũng hơi lạnh, tôi nhỏ nhẹ trả lời
Ông ta lấy cái mềm cũ nãy giờ lót trên đầu bung ra và đắp lên người
- Cháu lên đây nằm chung với chú, lạnh sẽ dễ bị bệnh lắm đó
Tôi ngoan ngoãn vâng lời và giở mền chung vô, mùi da thịt đàn ông làm cho tôi rạo rực, cái mùi thật là hấp dẫn, tôi hít một hơi thật dài và đê mê tận hưởng
- Chú đang đọc sách gì vậy?
- Sách tầm bậy đó mà
- Cháu có thể coi được không?
- sách này chỉ dành cho người lớn thôi, cháu còn nhỏ không thể đọc
Mưa bên ngoài ngày càng nặng hạt, tôi thầm cầu mong cho trời cứ mưa hoài để tôi được kéo dài những giây phút bên cạnh người đàn ông đầu tiên trong đời tôi. Ông ta tiếp tục đọc sách, hình như là không chú ý dến sự có mặt của tôi bên cạnh. Tôi đưa mắt lần nhìn lên ngực ông ta, bộ ngực to tròn vạm vỡ của một người đàn ông lao động, hai núm vú tròn xoe, nhô lên một cách khiêu gợi, cái bụng thon nhỏ với một hàng lông xoăn tít chạy dài ngang rốn, bất ngờ ông ta lấy chân gát ngang mình tôi, con cu nằm ngang vừa to vừa dài làm cho tôi thèm thuồng, lâu lâu nó giựt giựt thật là khiêu khích, tôi không thể dằn lòng được nữa tôi đặt tay lên con cu của ông ta và bóp nhẹ
- Chú........sao của chú bự quá vậy?
- tại cặc của chú đang nứng, chú đang đọc chuyện dâm mà
- Nứng là nó cứng như vậy hả chú?
- vừa cứng mà vừa nóng nữa, cháu không tin hả, rờ thử coi!
Tôi không ngần ngại thọc tay vô quần ông ta và cầm lấy con cu, nó vừa cứng vừa dài, trên đầu còn có một thứ nước gì đó nhớt nhớt, con cu giật giật khi tay tôi đụng vào
- cứng thiệt đó. tôi đưa mắt nhìn ông ta khẽ nói
- trong khi nó nứng mà biết cách làm sẽ sướng lắm
- sướng? Tôi ngạc nhiên hỏi lại, từ trước đến giờ tôi chưa biết như thế nào là sướng
- nhưng phải có hai người con trai và con gái mới được phải không chú?
- Không cần, một mình cũng có thể làm cho mình sướng được
- chú nói thiệt hả? Chú chỉ cháu đi!
Người đàn ông không trả lời ông ta thọc tay vô quần tôi và bóp nhẹ nhẹ vào con cu của tôi
- chú vẫn thường tự làm cho mình sướng bằng cách sụt truyen sex cặt, nhất là những lúc này, sụt cặt sướng lắm
Tay tôi lúc này vẫn dang nắm chặt cu của ông ta, con cu to cứng dang giật giật trong bàn tay tôi. Mưa bên ngoài vẫn nặng hạt, nước đã ngập đường đi, người đàn ông rút tay tôi khỏi cu ông ta và đứng lên lấy tấm vách làm cửa che lại, ông ta quay vô và từ từ tụt cái quần đùi đang mặc xuống, lần đầu tiên đứng trước một người đàn ông trần truồng tôi không khỏi ngượng ngập và bỡ ngỡ, ông ta cầm lấy con cu to cứng và kéo ra kéo vô một cách thích thú
- như vầy người ta gọi là sụt cặc đó cháu
Một tay cầm cu còn tay kia ông ta xoa lên ngực của mình
- cháu có thể làm giống chú được không?
- nếu cháu thích. Ông ta trả lời tôi tay vẫn không ngừng sụt cặc
Tôi cởi vội quần của mình và cầm lấy con cu đang cứng vì nứng và bắt trước làm theo ông ta, chùm lông quanh con cu của ông ta thật là rậm rạp, trong khi con cu của tôi thì chỉ có vài cọng lông măng mọc quanh hòn dái
- Sướng không cháu? Vừa sụt ông ta vừa hỏi
- dạ cũng thích thích
- những lúc chú không có tiền chơi gái chú thường sụt một mình, như vầy đỡ tốn tiền mà khỏi sợ bị bệnh
Vừa nói ông ta vừa đi đến và ngồi xuống cạnh tôi
- cháu sụt cho chú và chú sụt cho truyen tinh duc hot cháu, như vậy sẽ hứng hơn đó
Tôi ngoan ngoãn nghe lời ông ta và cầm lấy con cu của ông ta kéo ra kéo vô. Bàn tay chai sần của ông ta vừa cầm lấy con cu của tôi vừa sụt một cách nhẹ nhàng, ông ta sụt một cách thành thạo, lâu lâu lấy ngón tay xoa lên đầu khất của tôi, tôi có cảm giác nhiều hơn là tự tôi làm cho tôi, tôi trân mình tận hưởng cảm giác sung sướng mà ông ta đem đến
- cháu cầm chặt con cu của chú mà sụt mạnh, như vậy chú mới sướng
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, tay tôi cầm con cu gân guốc kéo ra kéo vô nhanh hơn
Ông ta nhắm nghiền mắt, miệng suýt xoa vì sướng, tay vẫn sụt cu tôi
- cháu sướng không?
- dạ sướng
- chú cũng sướng lắm
- cu của chú bự và đẹp quá
- cháu thích nó không?
- dạ thích
- cúi xuống hôn nó đi!
Tôi không ngần ngại cúi xuống hôn nhẹ vào con cu, tôi hôn dọc theo chiều dài của con cu, mùi cặc đàn ông xông vào mũi kích thích tôi tột cùng
- a..ahhh sướng quá, cháu giỏi quá
Khi tôi hôn tới hai hòn dái săn cứng thì ông ta không kèm được sự sung sướng nên ghì mặt tôi vào sát cặc ông ta và rên rỉ :
- cháu giỏi quá, ahhhhhh.....ahhh.....sướng quá cháu ơi.Vừa nói ông ta vừa đè tôi xuống giường và đưa miệng ngậm lấy con cu của tôi và nút nút. Lần đầu tiên tôi được người ta bú cặc, tôi không biết làm sao hơn là vùng vẫy và rên rỉ :
- chú...cháu....sướng. cháu......thương chú......nữa đi chú! Chú ơi......sướng lắm, đừng ngừng lại nghe chú! Cháu năn nỉ chú, chú làm cho cháu sướng đi!
Người đàn ông vẫn say sưa bú cu tôi, tôi nẩy ngược cu tôi lên trên để nó nằm sâu trong miệng người đàn ông tuyệt vời đó. Bú cặt tôi một hồi, người đàn ông đứng vậy và đưa con cặc to cứng đến trước mặt tôi, tôi không chần chừ há miệng ngậm lấy và nút nút như ông ta đã làm khi nãy
- Ahhh........sướng quá! Cháu giỏi quá!!!! ahhhhhhh, chú sướng quá!!!!
Ông ta cầm lấy cặc mình và đút vào miệng tôi, trong khi tay thì vẫn sụt con cu của tôi
- cháu liếm cặt chú đi, chú gần ra rồi đó
Tôi nghe lời và le lưỡi liếm dọc con cu ông ta, bây giờ thì nó to và dài hơn lúc đầu, tôi còn le lưỡi liếm cái đầu cu to tròn của ông ta nữa
Ahhhhhh.........cháu.....chú ra nè.....ahhhhhhhhh
Một dòng nước màu trắng đụt sịt ra từ cái khe hở trên đầu cu ông ta con cu của ông ta giật giật từng hồi, dòng nước đó sịt ra dính đầy trên mặt tôi. Ông ta cúi xuống ngậm lấy con cu của tôi bú mạnh, và vì hứng quá, tôi cũng rùng mình và một cảm giác sung sướng bao trùm lấy con người của tôi, tôi nảy ngược con cu vào miệng ông ta để⠣ho một dòng nước từ cu tôi bắn xối xả vào đó. Ông ta nuốt hết tinh trùng của tôi sau đó lấy lưỡi liếm quanh đầu khất cho tới khi không còn một giọt khí
- sao chú nuốt nó? Tôi hỏi
- tại cháu lần đầu tiên xuất tinh nên khí của cháu rất tốt, với lại khi cháu bắn ra chú nuốt vào cháu mới sướng
- sao hồi nãy chú không kêu cháu nuốt của chú?
- chú sợ cháu không quen, vậy lần sau cháu nuốt nó nghen?
- miễn sao cho chú sướng, chú bắt cháu làm gì cháu cũng chịu
- cháu ngoan quá! Người đàn ông nói và ôm tôi vào lòng, ông hôn khắp mặt tôi và hôn lên môi tôi, ông ta lấy lưỡi liếm môi tôi và cho vào miệng tôi
- cháu ngậm lưỡi chú đi
Hơi thở từ miệng của ông ta thật là thơm, hơi thở của một người đàn ông độ tuổi 30 đã làm cho tôi ngây ngất, con cu tôi từ tử cứng trở lại, tôi cạ nó vô người ông ta và nói khẽ :
- chú, cháu muốn nữa
- không được, cháu còn nhỏ phải giữ gìn sức khỏe, xuất tinh hoài không tốt
Nói xong người đàn ông lại le lưỡi liếm môi truyen sex tôi và kéo lưỡi tôi vô miệng ông ta nút một cách say đắm. Vì quá mệt nên tôi thiếp đi trong vòng tay của ông ta, khi thức dậy thì trời đã tối, tôi xin phép ra về mà trong lòng vương vấn những giây phút khó quên. Ba tôi cho biết chú ấy tên là Cường, năm nay 32 tuổi, là người ở ngoài miền trung vô Nam lập nghiệp, chú ở một mình và sống bằng nghề thợ hồ, từ đó một tuần 3 lần tôi đến thăm chú ấy và cùng chú ấy tận hưởng những cảm giác sung sướng của đời người, những lúc rảnh chú thường dạy tôi làm toán, giảng những bài khó ở trường cho tôi hiểu, còn tôi, những lúc mẹ tôi nấu món gì ngon tôi thường đem qua mời chú ấy. Tôivà chú ấy quan hệ với nhau khoảng một năm thì một hôm đi học về tôi hay tin chú ấy khi đang làm việc bị té từ trên cao xuống và đã chết khi đưa đến bệnh viện. Tôi bàng hoàng và không tin ở tai mình, tôi chạy đến nhà chú ấy thì thấy hàng xóm ở đó rất đông, tôi chen mọi người để vào được bên trong, xác của chú được đặt trên trên chiếc giường lần đầu tiên tôi được chú làm cho sung sướng, chiếc chiếu đậy trên thân người vạm vỡ và con cu mà tôi đã nhiều lần ngậm lấy, nước mắt tôi trào trên má.
Tôi cố ngăn tiếng nấc đang nghẹn ở cổ họng, tôi về nhà và đập ống heo gom tiền và những ngày sau đó chờ không ai để ý mới len lén đặt lên dĩa tiền phúng điếu, vì chú không có thân nhân nên bà con lối xóm lo chuyện ma chay đưa chú đến nơi an nghỉ cuối cùng, bây giờ khi đã lớn mỗi lần tôi thủ dâm tôi đều nhớ tới chú, người đàn ông đã cho tôi những cảm giác đầu đời.
Hết
http://hoangcungteen.com/truyen-sex/new/nhom-truyen-a/an-tuong-dau-doi.html
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012
truyện tình dục tình yêu và dục vọng
Trịnh Ái Như đang mãi mê tập hát với Sơ Mẫn thì Sơ
Quỳnh gõ cửa bước vào, nàng ngẫn đầu nhìn lên thấy Sơ
Quỳnh ngoắt tay ra hiệu cho nàng đi ra hành lang phía
trước, Như xin phép Sơ Mẫn cho nàng đi rồi vội vã
bước theo Sơ Quỳnh.
- Chuyện gì thế vậy Sở?
- Như bước vội để bắp kịp nhịp bước của Sơ Quỳnh rồi hỏi.
- Má của con và Dì của con lên thăm- Sơ Quỳnh trả lời và chỉ về phía hành lang nơi có hai người đàn bà đang đứng.
Như vô cùng vui mừng khi nghe Sơ Quỳnh nói điều đó, nàng kéo cái váy dài tới gót lên cao rồi chạy thật nhanh về hướng của hai người đàn bà đó.
- Má, má.- Như vừa la thật to một cách mừng vui vừa chạy dọc theo hành lang Nàng ôm chầm lấy má vào lòng, khuôn mặt của nàng thật là hồn nhiên dễ thương với nụ cười thật rộng đưa hai hàm răng như hạt bắp trắng ngần.
- Đây là dì Tầng Hoa, em họ của má con có nhớ Dì không ? Bà Trịnh Cơ, má của Như lên tiếng.
- Dì Tầng Hoa, con đương nhiên nhớ Dì Tầng Hoa rồi, Dì khỏe không ? Như lớn tiếng vui mừng rồi bước gần tới phía trước mặt của Dì.
- Cháu ngoan của Dì, con bây giờ đẹp hẳn ra rồi, đã trở thành một thiếu nữ dễ thương không ai sánh bằng, đâu cho Dì ôm con cái coi- Nói xong nàng dang hai tay ra ôm chầm lấy Như vào lòng một cách thân thiết. Bà Trịnh Cơ đứng cách đó hai ba bước ngắm nhìn đứa con gái của mình mĩm cười hãnh diện.
- Dì, Dì có nghe nói là con sắp lấy chồng, phải không ? - Như thì thào như ra vẻ bí mật và sợ bà Trịnh Cơ nghe thấy.
- Con hay thiệt, ai nói cho con biết đó - Dì ra vẻ ngạc nhiên.
- Ai cũng đều bàn tán về vấn đề này hết rồi, chỉ có con là người biết sau cùng, đúng không Dì.
- Đúng rồi.
- Ai sẽ là chồng của con vậy, Dì ?- Như ra vẻ vui mừng thấy rõ.
- Dì còn chưa biết, nhưng để Dì sẽ tìm cách hỏi thăm má của con xem, bà ta có vẻ giữ bí mật về chuyện này lắm !
Chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường gồ ghề chạy qua những cánh đồng bao la bát ngát. Những cánh đồng này phần lớn đều thuộc sở hữu của bà đô đốc Trịnh Cơ. Xe ngựa chạy gần được nữa ngày thì dừng lại trước một căn nhà đồ sộ to nhất trong vùng đất Kinh Đô này. Như xuống xe thì chạy như bay vào nhà, kẻ ở người làm trong nhà ai nấy cũng mừng rỡ khi thấy cô hai đã trở về. Dì Tầng Hoa cũng bước xuống xe nhìn theo bước chân của Như mà mĩm cười, cái nụ cười của nàng đã làm điêu đứng hết tất cả danh gia, địa chủ, quan lớn trong triều đình bởi vì nàng có ma mảnh thu hồn và một dáng dấp của một mệnh phụ phu nhân, sang trọng và quí phái. Chính vì thế mà bao nhiêu tướng tài của triều đình cũng phải ngã vào vòng tay của nàng.
Cách đây ba tháng, nhận được thiệp mời của Vua Thái Hòa vào kinh tham dự đại hội mừng Xuân năm Đinh Ngo, Dì Tầng Hoa vận bộ trang phục màu đỏ thật lộng lẫy cùng đi với bà đô đốc Trịnh Cơ làm bá quan văn võ trong triều ai cũng liếc mắt thèm thuồng. Trong số đó có phó tướng Duệ Nhậm và đại tướng quân Hoàng Quân. Tướng Nhậm thì trẻ trung đẹp trai cao lớn, hào hoa phong nhã, không biết bao nhiêu mệnh phụ phu nhân, các cô gái son thời đều "điêu đứng" trong tay của ngài. Còn vị đại tướng quân Hoàng Quân thì tuổi trạc 50 vai rộng lưng to, thân cao lớn, khuôn mặt bậm trợn trông quả thật là một vị đại tướng quân anh dũng. Từ ngày chồng của nàng là danh tướng Trần Kim bị tử trận chết đã ba năm qua, đêm nào nàng của thao thức với cuộc sống phòng không gối chiếc, thiếu thốn và thèm khác hơi thở và da thịt của đàn ông. Bây giờ đứng trước mặt của nàng là hai người đàn ông hoàn mỹ nhất mà tất cả đàn ông đều hâm mộ được như họ và đàn bà đều ao ước có được một đức lang quân như thế, làm sao mà nàng có thể từ chối được. Ngay cái đêm Giao Thừa đó thì nàng đã tự nguyện hiến thân cho vị đại tướng quân, và cứ thế cả ba tháng nay đêm nào nàng cũng lẽn ra ngoài giữa ban đêm để tới dinh của đại tướng. Hôm nay đây cũng như thường lệ, nàng lại lẽn tới tư dinh của ngài, sau khi rượu tiệc linh đình đến giữa canh ba, cả hai đã ngà ngà say. Hoàng Quân lim dim đôi mắt bước chân lạng quạng từ từ tiến về phía nàng, nàng thì cũng ngã nghiêng qua lại. Bỗng Hoàng Quân rút thanh kiếm ra chỉ vào mặt của nàng quát bất giác làm cho nàng tròn xoe đôi mắt kinh ngạc :
- Kẻ thù, giết ! Nàng lui một hai ba bước nhìn thanh kiếm chỉ vào mặt của nàng một cách kinh hoàng, bỗng Hoàng Quân phá lên cười, một chuỗi cười thật dài vang vội.
- Tới đây em, tới đây- Hoàng Quân quăng thanh kiếm ra phía sau lưng, vừa lè nhè vừa nói, rồi loạng choạng bước tới phía trước.
Ngài bắt đầu cởi từng mảnh vải trên mình xuống, tất cả đều từ từ lột ra trước mặt của nàng, đến khi mãnh vải sau cùng của bộ quân phục đại tướng trên thân người của ngài được vứt xuống đất thì ngài cũng đã trần truồng đứng cách một xãi tay trước mặt của nàng rồi. Nàng tròn xoe đôi mắt kích thích nhìn cơ thể lực lưỡng của ngài, nhất là "cái đó" thì quả thiệt mới là một vị "đại tướng quân" to con vạm vỡ. Nàng thấy toàn thân rạo rực vô cùng, men rượu trong người của nàng như là dầu hôi được tưới vào lửa dục ngấm ngầm mấy năm qua, bây giờ bỗng bừng bừng rực cháy trong lòng. Nàng thấy nóng bức vô cùng, hai tay nàng như vô thức đưa lên vai gỡ từng mãnh vải trên người xuống.
Bộ ngực trắng nõn nà và cao vút như tòa lâu đài được phơi bày trước mắt của Hoàng Quần bất giác làm cho ngài nuốt nước bọt định bước tới dang tay ôm chầm lấy nàng, nàng bỗng lui hai ba bước để tránh cái ôm của ngài đồng thời hai tay bắt đầu lột hai cánh tay áo hai bên để lộ bán thân trắng ngần nẩy nở như thần vệ nữ, Hoàng Quân bước thêm hai bước nữa thì đứng lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp đang phô bày trước mắt của ngày. Nàng tiếp tục hạ bộ y phục rườm ra nặng chịt trên người xuống tới gót chân rồi bước một bước sang một bên, bây giờ trong người của nàng chỉ còn vỏn vẹn chiếc quần lót màu trắng. Nàng đưa cặp mắt tình tứ dâm đãn nhìn Hoàng Quân, rồi đưa ngón tay trỏ lên móc móc như ra hiệu cho ngài bước tới. Hoàng Quân không còn chần chờ gì nữa mà phóng ào tới ôm chặt nàng vào lòng rồi vật ngữa nàng ra giữa sàn nhà, ngài lè cái lưỡi dài ngoằn như con trăn bị chết đói nhiều năm liếm láp khắp mặt của nàng như đang cố nuốt một con gà vào miệng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy vòng quanh khắp thân thể khi hai bàn tay của ngài cứ chà sát vào bộ ngực đồ sộ của nàng còn thằng "tiểu tướng quân" thì cứ đâm tới vào giữa hai đùi của nàng như đang tìm kiếm lối đi vào. Chẳng bao lâu thì thằng "tiểu tướng quân" đã đứng trước cửa động đưa tay lên gõ cửa. Hang động như đã chờ đợi chàng từ lâu rồi nên từ từ hé mở để đón chào vị "tiểu tướng quân". Tiếng rên ỉ ả được phát ra từ miệng của nàng làm cho Hoàng Quân càng hứng tình, ngài thốc mạnh bụng dưới xuống sàn nhà càng ngày càng mạnh càng nhanh, nàng bắt đầu há hốc miệng to hơn. Mười lăm phút trôi qua, mồ hôi của hai đỗ ra như tắm. Bỗng Hoàng Quân thét lớn một tiếng "tiến quân", rồi ông giật người băng băng liên hồi năm bảy cái rồi nằm im bất động trên bụng của nàng. Nàng cảm nhận được chất nước nhợt nhạt chảy ra từ phía dưới. Ấm. Nóng. Hai phút sau... nàng mĩm cười rồi nói thỏ thẻ với Hoàng Quân:
- Chưa "tiến quân" thì đã bại trận rồi phải không !
Hoàng Quân chỉ cười ruồi rồi đứng dậy tìm quần áo rơi rớt khắp phòng. Sau khi mặc lại quần áo, thì Hoàng Quân bỗng lên tiếng:
- Ngày mai em khỏi qua đây nữa
- Sao vậy - Nàng ngạc nhiên hỏi.
- Không sao cả, tại ta bận thôi - ngài trả lời gọn lỏn rồi bước vội đi để lại nàng ngớ ngẫn ngó theo.
- Có phải anh đã có người khác rồi không - Nàng nói vói theo.
- Đúng vậy - ngài nói vọng lại rồi bỏ đi xa.
Nàng nhìn theo dáng đi của ngài khuất xa. Bỗng hai mắt của nàng long lên sòng sọc căm thù.
- Bọn đàn ông thật là đểu cáng - Nàng lẩm bẩm.
Sau khi bị Hoàng Quân quất ngựa truy phong, nàng ôm hận trong lòng quyết tâm trả thù. Nàng tìm đến vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm để hiến thân mong rằng ngài sẽ vì nàng mà trả thù giết chết đại tướng Hoàng Quân. Sau một đêm chăn gối nồng nàn với Tầng Hoa, vị tướng trẻ mới nói cho nàng biết là điều đó rất khó thực hiện vì binh lính lúc nào cũng bao quanh đại tướng Hoàng Quân. Nàng chẳng biết làm gì hơn là trông chờ thời cơ thích hợp để cho tướng Duệ Nhậm trả thù giùm nàng.
Tháng mười năm đó, khi tuyết bắt đầu rơi lác đát, tại dinh đô đốc mọi người đều tất bật chạy ra chạy vào để chuẩn bị một đêm vũ hội tưng bừng được tổ chức hàng năm bởi bà đô đốc Trịnh Cơ. Bà mời tất cả bá quan văn võ trong triều đến dự. Như hớn hở trong lòng vì nàng nghĩ rằng vào dịp trọng đại này đây thế nào má của nàng cũng mời vị hôn phu của nàng tới. Nàng hớn hở chạy tới Dì Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức :
- Dì Tầng Hoa ơi dì có biết ai là vị hôn phu của con không ?
- Dì không biết, nhưng để dì hỏi má của con xem
Buổi dạ vũ được chính thức bắt đầu bằng lời tuyên bố của bà đô đốc, Ái Như được giới thiệu lần đầu tiên trước mặt bá quan văn võ. Nàng như một viên ngọc sáng nhất trong đêm dạ vũ với khuôn mặt ngây thơ khả ái, bộ trang phục lộng lẫy cho chính Dì Tầng Hoa người được mệnh danh là Thiên Thần Áo Vũ Hội, chọn giùm cho nàng. Ai nấy cũng trầm trồ khen ngợi. Nàng cuối đầu chào tất cả các bá quan văn võ rồi biểu diễn một bản đàn Thu Nguyệt. Bàn tay của nàng lã lướt trên sóng nước của cây đàn, âm vang thật là nhẹ nhàng như nước suối chảy, nàng cất giọng hát lên thì thánh thót vô cùng làm ai nấy cũng đều say sưa thưởng thức. Nốt nhạc cuối cùng vừa đánh ra thì tiếng vỗ tay vang lên khắp gian phòng. Nàng đứng lên cuối đầu chào bá quan văn võ, và ngõ lời cám ơn vị thầy đã có công đạo tạo nàng. Người đó chính là thầy Kình truyen tinh duc Quốc Đống nổi tiếng khắp kinh thành. Mười ngón tay của thầy như rồng bay phượng múa. Bản đàn của thầy phát ra ai nấy cũng trầm trồ. Năm nay thầy chỉ vừa tròn 20 tuổi thôi, dáng vấp thư sinh, mày ngô thanh tú. Thầy liếc mắt nhìn Ái Như mỉm cười đầy ý nhị. Nàng đáp lại cái nhìn tình tứ của thầy rồi quay qua kiếm Tầng Hoa. Nàng ra hiệu cho Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức về vị hôn thê của nàng. Tầng Hoa gật đầu rồi đi thẳng về phía bà đô đốc đang xã giao với vài vị phu nhân gần đó.
- Chị Cơ, chị cho em hỏi tí chuyện này, con Như nó có vẻ sốt sắng về vấn đề hôn sự của nó, nhất là vị hôn thê của nó đã có mặt tối nay tại nơi này.- Tầng Hoa ung dung nói.
- Theo chị, con Như thiệt là thông minh đã đoán được ta đã mời vị hôn phu của nó đến dự dạ hội đêm nay - bà đô đốc nói.
- Em đi theo chị tới đây... Tầng Hoa theo bà đô đốc tiến tới một người đàn ông đang xoay lưng lại phía họ. Bà đô đốc lên tiếng:
- Đại tướng quân, tôi có một người định giới thiệu với ông.
Đại tướng quân quay người lại bắt gặp người trước mặt của mình chính là Tầng Hoa thì rất là ngạc nhiên, nhưng Tầng Hoa lúc này chẳng những ngạc nhiên mà còn bàng hoàng vì người đứng trước mắt của nàng chính là đại tướng Hoàng Quân, người tình phụ của nàng, kẻ thù của nàng. Người này đây sẽ là chồng sắp cưới của Ái Như đây sao ? Thiệt là oan nghiệt, thiệt là oan nghiệt - nàng còn đang nghĩ thầm như thế thì bà đô đốc bỗng lên tiếng át đi dòng suy nghĩ của nàng :
- Hai người quen biết ?
- Ô, không - cả hai, đại tướng và Tầng Hoa cùng trả lời.
Bỗng nhiên Tầng Hoa mĩm cười với Hoàng Quân, một nụ cười xã giao trước mắt nhưng thật là thâm hiểm bên trong. Họ còn đang truyện trò qua lại bỗng viên quản gia kêu to mời gọi mọi người cùng lại xem Ái Như biểu diễn bản đàn thứ hai. Cả ba cùng kéo nhau đi tới sân dạ vũ. Ái Như thoáng thấy ba người đi tới, người đi chính giữa là một vị trung niên tướng tá cao lớn. Nàng bỗng nhiên đoán ra được điều gì nên cuối gầm mặt thất vọng vô cùng. Tất cả mọi cử chỉ của nàng đều không qua mắt được thầy Kình Quốc Đống. Lúc vị đại tướng còn đang say sưa ngắm nhìn vị hôn thê sắp cưới của mình biễu diễn thì Tầng Hoa lên tiếng :
- Cô ta thật là đẹp, thật là ngây thơ, thật là trong trắng, chắc ông thích lắm thì phải.
Hoàng Quân chỉ liếc nhìn nàng một lần rồi quay qua xem Ái Như trình diễn, ngài biết là Tầng Hoa ghen tức lắm và cố tình chăm chích ngài nhưng ngài vẫn điềm nhiên vì sợ bà đô đốc đứng kế phát giác mối gian tình của họ. Tầng Hoa bất giác cảm thấy bị ruồng rẩy bỏ bê, nàng tức giận quay đầu lại khua gót thật mạnh đi thẳng lên lầu.
- Con gái của tôi rất là ngây thơ, hôn sự này tôi tin rằng là điều tốt đẹp sẽ đến với nó - bà đô đốc bỗng lên tiếng vừa nhìn Ái Như một cách hãnh diện.
- Đúng vậy, vậy tôi sẽ chuẩn bị hết tất cả - Hoàng Quân trả lời.
Tầng Hoa đang giận dữ khua gót thật mạnh bước lên cầu thang thì gặp vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm đang từ trên bước xuống.
Nàng nắm vội lấy tay của Duệ Nhậm lôi lên lầu. Chàng cứ bước theo không một lời chống cự. Tầng Hoa mở cửa một căn phòng rồi xô tướng Duệ Nhậm vào trong, xong rồi nàng đặt lên môi vị tướng trẻ một nụ hôn say đắm. Chàng còn đang ngạc nhiên thì Tầng Hoa cởi hết đồ trên mình xuống đưa thân thể lõa lồ khoe trước mắt chàng. Chàng không thể nào từ chối được một thân thể hoàn mỹ như thế. Nuốt nước bọt xuống huyết quản, chàng bắt đầu tước bỏ khí giới mang quanh mình rồi bộ quân phục đang mặc trên người. Chàng bước tới kéo sát người nàng vào, chàng thấy nhiệt thể của nàng thật là ấm nóng. Chàng kề miệng xuống hôn lên đôi gò bồng của nàng một cách thèm thuồng như đứa trẻ khát sữa. Hai thân thể trần truồng lại quyện nhau như hai viên nam châm. Chàng hôn khắp thân thể của nàng từ trên xuống dưới không bỏ xót chỗ nào. Chàng dừng lại ở giữa thân người của nàng đặt vào đó một cái lưỡi nham nhám ấm cúng. Chàng như con chim sơn ca trên cành cây buổi sáng cứ hót líu lo, nàng thì như con trùng ngọ nguậy trong ly nước tình của chàng. Chàng bỗng đẩy người nàng nằm ngữa ra giường rồi trèo lên người của nàng nhảy một bản tango nhịp nhàng, nàng thì như chiếc nệm êm êm cứ trân mình hứng chịu sự nhún nhảy của chàng. Cảm giác đê mê như chạy khắp thân thể của hai người, tiếng rên đi từ khe khẽ cho tới la lối ồn ào. Một lát sau chàng trân mình như con tầm, nhã tơ lên khắp người nàng rồi ngã lăn qua một bên thở hỗn hển. Một lát sau...
- Anh Nhậm, anh phải trả thù cho em - Tầng Hoa nói.
- Anh đã có hứa với em rồi thì anh sẽ làm, nhưng thời cơ chưa tới.
- Không, em không muốn anh trả thù cho em bằng cách đó - Tầng Hoa nói.
- Vậy em muốn anh phải làm sao ?
- Em muốn anh phải phá trinh con Ái Như.
- Cái gì ! Sao em lại làm vậy, nó chỉ có mười lăm tuổi thôi, đâu có tội tình gì đâu.
- Anh không hiểu đâu, em muốn Hoàng Quân ngay cái đêm tân hôn phát giác ra cô dâu không còn là xử nữ nữa thì sẽ xấu hổ vô cùng, vì đó là một sự sỉ nhục trong hoàng gia và ở địa vị đại tướng quân.
Rồi mình sẽ tung tin chuyện này ra khắp nơi để hắn không còn mặt mũi nào.
- Em thật là độc ác, đúng là lòng dạ đàn bà, anh chưa hứa với em đâu - Duệ Nhậm trả lời.
- Nếu anh còn muốn được cái này thì anh phải nghe lời anh- Tầng Hoa vừa nói vừa chỉ vào chỗ kín của mình cười nhếch miệng một cách yêu quái. Duệ Nhậm đứng dậy mặc vội quần áo rồi dùn dằn định bỏ đi :
- Em đừng có tưởng chỉ có em là xinh đẹp nhất ở kinh thành này, còn có Tiểu Nhan nữa.
- À, anh muốn nói con nhỏ đó à, anh nên biết là chồng của nó là một thương gia giàu có, người có sự liên hệ mật thiết với Vua.
- Tôi mặc kệ, hễ miễn tiểu tướng này thích ai thì phải chiếm cho bằng được - chàng nói xong thì quay gót đi thẳng không thèm ngó lại Tầng Hoa một lần.
Tiểu Nhan là một người con gái vừa tròn 18 thì phải gã chồng. Nhưng chồng nàng thì lúc nào cũng bận bịu với công việc, thĩnh thoảng ông đi năm bảy tháng mới trở về. Những lúc như thế thì Tiểu Nhan hay qua nhà người anh họ của nàng để ở,người anh họ đó chính là phó tướng Duệ Nhậm. Từ lúc Tiểu Nhan bước chân vào dinh phó tướng thì Duệ Nhậm đã quyết tâm chinh phục người con gái này mặc kệ là nàng đã có chồng.
Trở lại chuyện của Ái Như, từ khi biết được vị hôn phu của mình là một ông già thì nàng thất vọng vô cùng, nàng ước gì vị hôn thê của nàng là thầy Kình Quốc Đống. Bấy lâu nay nàng không biết là nàng có yêu thầy Đống hay không, nhưng mỗi lần được gần gũi thầy, để học nhạc với thầy thì nàng thấy thời gian như là chạy nhanh như bay. Bà đô đốc thì rất là khó khăn nên lúc nào cũng cho người lưu ý tới thầy. Thầy Đống thì đã yêu Ái Như từ thuở ban đầu rồi, cử chỉ hồn nhiên của nàng, khuôn mặt khả ái của nàng thì làm sao mà thầy Đống, là một người đa sầu đa cảm, có thể chối từ một sự đẹp đẽ như thế kia. Thầy bí mật trao cho nàng những bức thư tình lãng mạn được dán kín đáo bên dưới cây đàn tranh. Nàng cũng đáp lại những bức thư đó một cách nồng nàn. Thời gian trôi qua, tình cảm của họ càng tăng dần, nhưng Ái Như thật ngây ngô chưa biết là nàng đã yêu thầy Đống rồi. Giờ đây đối diện với sự khó khăn trước mắt là nàng phải đi gã chồng, nàng không biết làm sao hơn là chỉ đành thố lộ tâm tình với Dì Tầng Hoa để hy vọng Dì cho nàng một con đường đi.
- Con nên viết một lá thơ trả lời cho thầy Đống đi- Tầng Hoa gợi ý.
- Nhưng con phải viết làm sao ?- Ái Như ngớ ngẫn mặt ra hỏi một cách ngây thơ.
- Con đi lấy giấy và viết đi, Dì đọc cho con viết. Ái Như vội vã đi và trở lại.
Tầng Hoa vừa đi vừa suy nghĩ lẫm bẫm rồi nói :
- Con sẵn sàng chưa...
- Dạ Thưa thầy Đống, Thầy như một viên ngọc trong suốt làm cho em vừa kính vừa yêu. Chính vì sự trong suốt của thầy mà em đã nhìn thấy và thấu hiểu hết tấm lòng của thầy đối với em. Hôm nay đây em phải đi lấy chồng vì sự ép buộc của má. Người chồng tương lai của em có quyền qui tối cao trong quân đội của triều đình. Vì em phải giữ đạo hiếu mà phụ lòng yêu thương của thầy. Bỗng Ái Như nhìn lên Dì ra vẻ ngạc nhiên rồi nói:
- Sao Dì lại nói giúp cho con lấy được thầy Đống mà.
- Con ngoan, nghe lời Dì viết tiếp đi.- Dì nói xong thì đọc tiếp.
Nhưng thầy sẽ mãi mãi trong tim của em. Mặc dù em là vợ của người khác nhưng em sẽ luôn luôn thuộc về thây bất cứ hoàn cảnh nào và thời gian nào.
Em của thầy,
Ái Như.
Bức thư của Ái Như được dấu diếm cẩn thận dưới cây đàn tranh như thường lệ, thầy Đống đọc xong thì lòng buồn man mác. Thầy lập tức viết một lá thư như sau :
Ái Như dễ thương của thầy, Nhận được thư của em thầy rất vui mừng như chưa bao giờ được vui mừng như thế vì em đã hiểu được tấm lòng của thầy. Nhưng thầy cũng buồn như chưa bao giờ bị buồn như thế vì nghe tin em lấy chồng. Thầy muốn cho em biết là tình yêu của thầy giành cho em thì sẽ hơn bất cứ người nào trên thế gian này. Em đừng lo thầy sẽ tìm cách để giải quyết vấn đề này cho em và cho chúng ta. Xin em nán lòng, đừng vội vã quyết định điều gì.
Thầy của em Kình QuốcĐống.
- Chuyện gì thế vậy Sở?
- Như bước vội để bắp kịp nhịp bước của Sơ Quỳnh rồi hỏi.
- Má của con và Dì của con lên thăm- Sơ Quỳnh trả lời và chỉ về phía hành lang nơi có hai người đàn bà đang đứng.
Như vô cùng vui mừng khi nghe Sơ Quỳnh nói điều đó, nàng kéo cái váy dài tới gót lên cao rồi chạy thật nhanh về hướng của hai người đàn bà đó.
- Má, má.- Như vừa la thật to một cách mừng vui vừa chạy dọc theo hành lang Nàng ôm chầm lấy má vào lòng, khuôn mặt của nàng thật là hồn nhiên dễ thương với nụ cười thật rộng đưa hai hàm răng như hạt bắp trắng ngần.
- Đây là dì Tầng Hoa, em họ của má con có nhớ Dì không ? Bà Trịnh Cơ, má của Như lên tiếng.
- Dì Tầng Hoa, con đương nhiên nhớ Dì Tầng Hoa rồi, Dì khỏe không ? Như lớn tiếng vui mừng rồi bước gần tới phía trước mặt của Dì.
- Cháu ngoan của Dì, con bây giờ đẹp hẳn ra rồi, đã trở thành một thiếu nữ dễ thương không ai sánh bằng, đâu cho Dì ôm con cái coi- Nói xong nàng dang hai tay ra ôm chầm lấy Như vào lòng một cách thân thiết. Bà Trịnh Cơ đứng cách đó hai ba bước ngắm nhìn đứa con gái của mình mĩm cười hãnh diện.
- Dì, Dì có nghe nói là con sắp lấy chồng, phải không ? - Như thì thào như ra vẻ bí mật và sợ bà Trịnh Cơ nghe thấy.
- Con hay thiệt, ai nói cho con biết đó - Dì ra vẻ ngạc nhiên.
- Ai cũng đều bàn tán về vấn đề này hết rồi, chỉ có con là người biết sau cùng, đúng không Dì.
- Đúng rồi.
- Ai sẽ là chồng của con vậy, Dì ?- Như ra vẻ vui mừng thấy rõ.
- Dì còn chưa biết, nhưng để Dì sẽ tìm cách hỏi thăm má của con xem, bà ta có vẻ giữ bí mật về chuyện này lắm !
Chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường gồ ghề chạy qua những cánh đồng bao la bát ngát. Những cánh đồng này phần lớn đều thuộc sở hữu của bà đô đốc Trịnh Cơ. Xe ngựa chạy gần được nữa ngày thì dừng lại trước một căn nhà đồ sộ to nhất trong vùng đất Kinh Đô này. Như xuống xe thì chạy như bay vào nhà, kẻ ở người làm trong nhà ai nấy cũng mừng rỡ khi thấy cô hai đã trở về. Dì Tầng Hoa cũng bước xuống xe nhìn theo bước chân của Như mà mĩm cười, cái nụ cười của nàng đã làm điêu đứng hết tất cả danh gia, địa chủ, quan lớn trong triều đình bởi vì nàng có ma mảnh thu hồn và một dáng dấp của một mệnh phụ phu nhân, sang trọng và quí phái. Chính vì thế mà bao nhiêu tướng tài của triều đình cũng phải ngã vào vòng tay của nàng.
Cách đây ba tháng, nhận được thiệp mời của Vua Thái Hòa vào kinh tham dự đại hội mừng Xuân năm Đinh Ngo, Dì Tầng Hoa vận bộ trang phục màu đỏ thật lộng lẫy cùng đi với bà đô đốc Trịnh Cơ làm bá quan văn võ trong triều ai cũng liếc mắt thèm thuồng. Trong số đó có phó tướng Duệ Nhậm và đại tướng quân Hoàng Quân. Tướng Nhậm thì trẻ trung đẹp trai cao lớn, hào hoa phong nhã, không biết bao nhiêu mệnh phụ phu nhân, các cô gái son thời đều "điêu đứng" trong tay của ngài. Còn vị đại tướng quân Hoàng Quân thì tuổi trạc 50 vai rộng lưng to, thân cao lớn, khuôn mặt bậm trợn trông quả thật là một vị đại tướng quân anh dũng. Từ ngày chồng của nàng là danh tướng Trần Kim bị tử trận chết đã ba năm qua, đêm nào nàng của thao thức với cuộc sống phòng không gối chiếc, thiếu thốn và thèm khác hơi thở và da thịt của đàn ông. Bây giờ đứng trước mặt của nàng là hai người đàn ông hoàn mỹ nhất mà tất cả đàn ông đều hâm mộ được như họ và đàn bà đều ao ước có được một đức lang quân như thế, làm sao mà nàng có thể từ chối được. Ngay cái đêm Giao Thừa đó thì nàng đã tự nguyện hiến thân cho vị đại tướng quân, và cứ thế cả ba tháng nay đêm nào nàng cũng lẽn ra ngoài giữa ban đêm để tới dinh của đại tướng. Hôm nay đây cũng như thường lệ, nàng lại lẽn tới tư dinh của ngài, sau khi rượu tiệc linh đình đến giữa canh ba, cả hai đã ngà ngà say. Hoàng Quân lim dim đôi mắt bước chân lạng quạng từ từ tiến về phía nàng, nàng thì cũng ngã nghiêng qua lại. Bỗng Hoàng Quân rút thanh kiếm ra chỉ vào mặt của nàng quát bất giác làm cho nàng tròn xoe đôi mắt kinh ngạc :
- Kẻ thù, giết ! Nàng lui một hai ba bước nhìn thanh kiếm chỉ vào mặt của nàng một cách kinh hoàng, bỗng Hoàng Quân phá lên cười, một chuỗi cười thật dài vang vội.
- Tới đây em, tới đây- Hoàng Quân quăng thanh kiếm ra phía sau lưng, vừa lè nhè vừa nói, rồi loạng choạng bước tới phía trước.
Ngài bắt đầu cởi từng mảnh vải trên mình xuống, tất cả đều từ từ lột ra trước mặt của nàng, đến khi mãnh vải sau cùng của bộ quân phục đại tướng trên thân người của ngài được vứt xuống đất thì ngài cũng đã trần truồng đứng cách một xãi tay trước mặt của nàng rồi. Nàng tròn xoe đôi mắt kích thích nhìn cơ thể lực lưỡng của ngài, nhất là "cái đó" thì quả thiệt mới là một vị "đại tướng quân" to con vạm vỡ. Nàng thấy toàn thân rạo rực vô cùng, men rượu trong người của nàng như là dầu hôi được tưới vào lửa dục ngấm ngầm mấy năm qua, bây giờ bỗng bừng bừng rực cháy trong lòng. Nàng thấy nóng bức vô cùng, hai tay nàng như vô thức đưa lên vai gỡ từng mãnh vải trên người xuống.
Bộ ngực trắng nõn nà và cao vút như tòa lâu đài được phơi bày trước mắt của Hoàng Quần bất giác làm cho ngài nuốt nước bọt định bước tới dang tay ôm chầm lấy nàng, nàng bỗng lui hai ba bước để tránh cái ôm của ngài đồng thời hai tay bắt đầu lột hai cánh tay áo hai bên để lộ bán thân trắng ngần nẩy nở như thần vệ nữ, Hoàng Quân bước thêm hai bước nữa thì đứng lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp đang phô bày trước mắt của ngày. Nàng tiếp tục hạ bộ y phục rườm ra nặng chịt trên người xuống tới gót chân rồi bước một bước sang một bên, bây giờ trong người của nàng chỉ còn vỏn vẹn chiếc quần lót màu trắng. Nàng đưa cặp mắt tình tứ dâm đãn nhìn Hoàng Quân, rồi đưa ngón tay trỏ lên móc móc như ra hiệu cho ngài bước tới. Hoàng Quân không còn chần chờ gì nữa mà phóng ào tới ôm chặt nàng vào lòng rồi vật ngữa nàng ra giữa sàn nhà, ngài lè cái lưỡi dài ngoằn như con trăn bị chết đói nhiều năm liếm láp khắp mặt của nàng như đang cố nuốt một con gà vào miệng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy vòng quanh khắp thân thể khi hai bàn tay của ngài cứ chà sát vào bộ ngực đồ sộ của nàng còn thằng "tiểu tướng quân" thì cứ đâm tới vào giữa hai đùi của nàng như đang tìm kiếm lối đi vào. Chẳng bao lâu thì thằng "tiểu tướng quân" đã đứng trước cửa động đưa tay lên gõ cửa. Hang động như đã chờ đợi chàng từ lâu rồi nên từ từ hé mở để đón chào vị "tiểu tướng quân". Tiếng rên ỉ ả được phát ra từ miệng của nàng làm cho Hoàng Quân càng hứng tình, ngài thốc mạnh bụng dưới xuống sàn nhà càng ngày càng mạnh càng nhanh, nàng bắt đầu há hốc miệng to hơn. Mười lăm phút trôi qua, mồ hôi của hai đỗ ra như tắm. Bỗng Hoàng Quân thét lớn một tiếng "tiến quân", rồi ông giật người băng băng liên hồi năm bảy cái rồi nằm im bất động trên bụng của nàng. Nàng cảm nhận được chất nước nhợt nhạt chảy ra từ phía dưới. Ấm. Nóng. Hai phút sau... nàng mĩm cười rồi nói thỏ thẻ với Hoàng Quân:
- Chưa "tiến quân" thì đã bại trận rồi phải không !
Hoàng Quân chỉ cười ruồi rồi đứng dậy tìm quần áo rơi rớt khắp phòng. Sau khi mặc lại quần áo, thì Hoàng Quân bỗng lên tiếng:
- Ngày mai em khỏi qua đây nữa
- Sao vậy - Nàng ngạc nhiên hỏi.
- Không sao cả, tại ta bận thôi - ngài trả lời gọn lỏn rồi bước vội đi để lại nàng ngớ ngẫn ngó theo.
- Có phải anh đã có người khác rồi không - Nàng nói vói theo.
- Đúng vậy - ngài nói vọng lại rồi bỏ đi xa.
Nàng nhìn theo dáng đi của ngài khuất xa. Bỗng hai mắt của nàng long lên sòng sọc căm thù.
- Bọn đàn ông thật là đểu cáng - Nàng lẩm bẩm.
Sau khi bị Hoàng Quân quất ngựa truy phong, nàng ôm hận trong lòng quyết tâm trả thù. Nàng tìm đến vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm để hiến thân mong rằng ngài sẽ vì nàng mà trả thù giết chết đại tướng Hoàng Quân. Sau một đêm chăn gối nồng nàn với Tầng Hoa, vị tướng trẻ mới nói cho nàng biết là điều đó rất khó thực hiện vì binh lính lúc nào cũng bao quanh đại tướng Hoàng Quân. Nàng chẳng biết làm gì hơn là trông chờ thời cơ thích hợp để cho tướng Duệ Nhậm trả thù giùm nàng.
Tháng mười năm đó, khi tuyết bắt đầu rơi lác đát, tại dinh đô đốc mọi người đều tất bật chạy ra chạy vào để chuẩn bị một đêm vũ hội tưng bừng được tổ chức hàng năm bởi bà đô đốc Trịnh Cơ. Bà mời tất cả bá quan văn võ trong triều đến dự. Như hớn hở trong lòng vì nàng nghĩ rằng vào dịp trọng đại này đây thế nào má của nàng cũng mời vị hôn phu của nàng tới. Nàng hớn hở chạy tới Dì Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức :
- Dì Tầng Hoa ơi dì có biết ai là vị hôn phu của con không ?
- Dì không biết, nhưng để dì hỏi má của con xem
Buổi dạ vũ được chính thức bắt đầu bằng lời tuyên bố của bà đô đốc, Ái Như được giới thiệu lần đầu tiên trước mặt bá quan văn võ. Nàng như một viên ngọc sáng nhất trong đêm dạ vũ với khuôn mặt ngây thơ khả ái, bộ trang phục lộng lẫy cho chính Dì Tầng Hoa người được mệnh danh là Thiên Thần Áo Vũ Hội, chọn giùm cho nàng. Ai nấy cũng trầm trồ khen ngợi. Nàng cuối đầu chào tất cả các bá quan văn võ rồi biểu diễn một bản đàn Thu Nguyệt. Bàn tay của nàng lã lướt trên sóng nước của cây đàn, âm vang thật là nhẹ nhàng như nước suối chảy, nàng cất giọng hát lên thì thánh thót vô cùng làm ai nấy cũng đều say sưa thưởng thức. Nốt nhạc cuối cùng vừa đánh ra thì tiếng vỗ tay vang lên khắp gian phòng. Nàng đứng lên cuối đầu chào bá quan văn võ, và ngõ lời cám ơn vị thầy đã có công đạo tạo nàng. Người đó chính là thầy Kình truyen tinh duc Quốc Đống nổi tiếng khắp kinh thành. Mười ngón tay của thầy như rồng bay phượng múa. Bản đàn của thầy phát ra ai nấy cũng trầm trồ. Năm nay thầy chỉ vừa tròn 20 tuổi thôi, dáng vấp thư sinh, mày ngô thanh tú. Thầy liếc mắt nhìn Ái Như mỉm cười đầy ý nhị. Nàng đáp lại cái nhìn tình tứ của thầy rồi quay qua kiếm Tầng Hoa. Nàng ra hiệu cho Tầng Hoa để hỏi thăm tin tức về vị hôn thê của nàng. Tầng Hoa gật đầu rồi đi thẳng về phía bà đô đốc đang xã giao với vài vị phu nhân gần đó.
- Chị Cơ, chị cho em hỏi tí chuyện này, con Như nó có vẻ sốt sắng về vấn đề hôn sự của nó, nhất là vị hôn thê của nó đã có mặt tối nay tại nơi này.- Tầng Hoa ung dung nói.
- Theo chị, con Như thiệt là thông minh đã đoán được ta đã mời vị hôn phu của nó đến dự dạ hội đêm nay - bà đô đốc nói.
- Em đi theo chị tới đây... Tầng Hoa theo bà đô đốc tiến tới một người đàn ông đang xoay lưng lại phía họ. Bà đô đốc lên tiếng:
- Đại tướng quân, tôi có một người định giới thiệu với ông.
Đại tướng quân quay người lại bắt gặp người trước mặt của mình chính là Tầng Hoa thì rất là ngạc nhiên, nhưng Tầng Hoa lúc này chẳng những ngạc nhiên mà còn bàng hoàng vì người đứng trước mắt của nàng chính là đại tướng Hoàng Quân, người tình phụ của nàng, kẻ thù của nàng. Người này đây sẽ là chồng sắp cưới của Ái Như đây sao ? Thiệt là oan nghiệt, thiệt là oan nghiệt - nàng còn đang nghĩ thầm như thế thì bà đô đốc bỗng lên tiếng át đi dòng suy nghĩ của nàng :
- Hai người quen biết ?
- Ô, không - cả hai, đại tướng và Tầng Hoa cùng trả lời.
Bỗng nhiên Tầng Hoa mĩm cười với Hoàng Quân, một nụ cười xã giao trước mắt nhưng thật là thâm hiểm bên trong. Họ còn đang truyện trò qua lại bỗng viên quản gia kêu to mời gọi mọi người cùng lại xem Ái Như biểu diễn bản đàn thứ hai. Cả ba cùng kéo nhau đi tới sân dạ vũ. Ái Như thoáng thấy ba người đi tới, người đi chính giữa là một vị trung niên tướng tá cao lớn. Nàng bỗng nhiên đoán ra được điều gì nên cuối gầm mặt thất vọng vô cùng. Tất cả mọi cử chỉ của nàng đều không qua mắt được thầy Kình Quốc Đống. Lúc vị đại tướng còn đang say sưa ngắm nhìn vị hôn thê sắp cưới của mình biễu diễn thì Tầng Hoa lên tiếng :
- Cô ta thật là đẹp, thật là ngây thơ, thật là trong trắng, chắc ông thích lắm thì phải.
Hoàng Quân chỉ liếc nhìn nàng một lần rồi quay qua xem Ái Như trình diễn, ngài biết là Tầng Hoa ghen tức lắm và cố tình chăm chích ngài nhưng ngài vẫn điềm nhiên vì sợ bà đô đốc đứng kế phát giác mối gian tình của họ. Tầng Hoa bất giác cảm thấy bị ruồng rẩy bỏ bê, nàng tức giận quay đầu lại khua gót thật mạnh đi thẳng lên lầu.
- Con gái của tôi rất là ngây thơ, hôn sự này tôi tin rằng là điều tốt đẹp sẽ đến với nó - bà đô đốc bỗng lên tiếng vừa nhìn Ái Như một cách hãnh diện.
- Đúng vậy, vậy tôi sẽ chuẩn bị hết tất cả - Hoàng Quân trả lời.
Tầng Hoa đang giận dữ khua gót thật mạnh bước lên cầu thang thì gặp vị phó tướng trẻ Duệ Nhậm đang từ trên bước xuống.
Nàng nắm vội lấy tay của Duệ Nhậm lôi lên lầu. Chàng cứ bước theo không một lời chống cự. Tầng Hoa mở cửa một căn phòng rồi xô tướng Duệ Nhậm vào trong, xong rồi nàng đặt lên môi vị tướng trẻ một nụ hôn say đắm. Chàng còn đang ngạc nhiên thì Tầng Hoa cởi hết đồ trên mình xuống đưa thân thể lõa lồ khoe trước mắt chàng. Chàng không thể nào từ chối được một thân thể hoàn mỹ như thế. Nuốt nước bọt xuống huyết quản, chàng bắt đầu tước bỏ khí giới mang quanh mình rồi bộ quân phục đang mặc trên người. Chàng bước tới kéo sát người nàng vào, chàng thấy nhiệt thể của nàng thật là ấm nóng. Chàng kề miệng xuống hôn lên đôi gò bồng của nàng một cách thèm thuồng như đứa trẻ khát sữa. Hai thân thể trần truồng lại quyện nhau như hai viên nam châm. Chàng hôn khắp thân thể của nàng từ trên xuống dưới không bỏ xót chỗ nào. Chàng dừng lại ở giữa thân người của nàng đặt vào đó một cái lưỡi nham nhám ấm cúng. Chàng như con chim sơn ca trên cành cây buổi sáng cứ hót líu lo, nàng thì như con trùng ngọ nguậy trong ly nước tình của chàng. Chàng bỗng đẩy người nàng nằm ngữa ra giường rồi trèo lên người của nàng nhảy một bản tango nhịp nhàng, nàng thì như chiếc nệm êm êm cứ trân mình hứng chịu sự nhún nhảy của chàng. Cảm giác đê mê như chạy khắp thân thể của hai người, tiếng rên đi từ khe khẽ cho tới la lối ồn ào. Một lát sau chàng trân mình như con tầm, nhã tơ lên khắp người nàng rồi ngã lăn qua một bên thở hỗn hển. Một lát sau...
- Anh Nhậm, anh phải trả thù cho em - Tầng Hoa nói.
- Anh đã có hứa với em rồi thì anh sẽ làm, nhưng thời cơ chưa tới.
- Không, em không muốn anh trả thù cho em bằng cách đó - Tầng Hoa nói.
- Vậy em muốn anh phải làm sao ?
- Em muốn anh phải phá trinh con Ái Như.
- Cái gì ! Sao em lại làm vậy, nó chỉ có mười lăm tuổi thôi, đâu có tội tình gì đâu.
- Anh không hiểu đâu, em muốn Hoàng Quân ngay cái đêm tân hôn phát giác ra cô dâu không còn là xử nữ nữa thì sẽ xấu hổ vô cùng, vì đó là một sự sỉ nhục trong hoàng gia và ở địa vị đại tướng quân.
Rồi mình sẽ tung tin chuyện này ra khắp nơi để hắn không còn mặt mũi nào.
- Em thật là độc ác, đúng là lòng dạ đàn bà, anh chưa hứa với em đâu - Duệ Nhậm trả lời.
- Nếu anh còn muốn được cái này thì anh phải nghe lời anh- Tầng Hoa vừa nói vừa chỉ vào chỗ kín của mình cười nhếch miệng một cách yêu quái. Duệ Nhậm đứng dậy mặc vội quần áo rồi dùn dằn định bỏ đi :
- Em đừng có tưởng chỉ có em là xinh đẹp nhất ở kinh thành này, còn có Tiểu Nhan nữa.
- À, anh muốn nói con nhỏ đó à, anh nên biết là chồng của nó là một thương gia giàu có, người có sự liên hệ mật thiết với Vua.
- Tôi mặc kệ, hễ miễn tiểu tướng này thích ai thì phải chiếm cho bằng được - chàng nói xong thì quay gót đi thẳng không thèm ngó lại Tầng Hoa một lần.
Tiểu Nhan là một người con gái vừa tròn 18 thì phải gã chồng. Nhưng chồng nàng thì lúc nào cũng bận bịu với công việc, thĩnh thoảng ông đi năm bảy tháng mới trở về. Những lúc như thế thì Tiểu Nhan hay qua nhà người anh họ của nàng để ở,người anh họ đó chính là phó tướng Duệ Nhậm. Từ lúc Tiểu Nhan bước chân vào dinh phó tướng thì Duệ Nhậm đã quyết tâm chinh phục người con gái này mặc kệ là nàng đã có chồng.
Trở lại chuyện của Ái Như, từ khi biết được vị hôn phu của mình là một ông già thì nàng thất vọng vô cùng, nàng ước gì vị hôn thê của nàng là thầy Kình Quốc Đống. Bấy lâu nay nàng không biết là nàng có yêu thầy Đống hay không, nhưng mỗi lần được gần gũi thầy, để học nhạc với thầy thì nàng thấy thời gian như là chạy nhanh như bay. Bà đô đốc thì rất là khó khăn nên lúc nào cũng cho người lưu ý tới thầy. Thầy Đống thì đã yêu Ái Như từ thuở ban đầu rồi, cử chỉ hồn nhiên của nàng, khuôn mặt khả ái của nàng thì làm sao mà thầy Đống, là một người đa sầu đa cảm, có thể chối từ một sự đẹp đẽ như thế kia. Thầy bí mật trao cho nàng những bức thư tình lãng mạn được dán kín đáo bên dưới cây đàn tranh. Nàng cũng đáp lại những bức thư đó một cách nồng nàn. Thời gian trôi qua, tình cảm của họ càng tăng dần, nhưng Ái Như thật ngây ngô chưa biết là nàng đã yêu thầy Đống rồi. Giờ đây đối diện với sự khó khăn trước mắt là nàng phải đi gã chồng, nàng không biết làm sao hơn là chỉ đành thố lộ tâm tình với Dì Tầng Hoa để hy vọng Dì cho nàng một con đường đi.
- Con nên viết một lá thơ trả lời cho thầy Đống đi- Tầng Hoa gợi ý.
- Nhưng con phải viết làm sao ?- Ái Như ngớ ngẫn mặt ra hỏi một cách ngây thơ.
- Con đi lấy giấy và viết đi, Dì đọc cho con viết. Ái Như vội vã đi và trở lại.
Tầng Hoa vừa đi vừa suy nghĩ lẫm bẫm rồi nói :
- Con sẵn sàng chưa...
- Dạ Thưa thầy Đống, Thầy như một viên ngọc trong suốt làm cho em vừa kính vừa yêu. Chính vì sự trong suốt của thầy mà em đã nhìn thấy và thấu hiểu hết tấm lòng của thầy đối với em. Hôm nay đây em phải đi lấy chồng vì sự ép buộc của má. Người chồng tương lai của em có quyền qui tối cao trong quân đội của triều đình. Vì em phải giữ đạo hiếu mà phụ lòng yêu thương của thầy. Bỗng Ái Như nhìn lên Dì ra vẻ ngạc nhiên rồi nói:
- Sao Dì lại nói giúp cho con lấy được thầy Đống mà.
- Con ngoan, nghe lời Dì viết tiếp đi.- Dì nói xong thì đọc tiếp.
Nhưng thầy sẽ mãi mãi trong tim của em. Mặc dù em là vợ của người khác nhưng em sẽ luôn luôn thuộc về thây bất cứ hoàn cảnh nào và thời gian nào.
Em của thầy,
Ái Như.
Bức thư của Ái Như được dấu diếm cẩn thận dưới cây đàn tranh như thường lệ, thầy Đống đọc xong thì lòng buồn man mác. Thầy lập tức viết một lá thư như sau :
Ái Như dễ thương của thầy, Nhận được thư của em thầy rất vui mừng như chưa bao giờ được vui mừng như thế vì em đã hiểu được tấm lòng của thầy. Nhưng thầy cũng buồn như chưa bao giờ bị buồn như thế vì nghe tin em lấy chồng. Thầy muốn cho em biết là tình yêu của thầy giành cho em thì sẽ hơn bất cứ người nào trên thế gian này. Em đừng lo thầy sẽ tìm cách để giải quyết vấn đề này cho em và cho chúng ta. Xin em nán lòng, đừng vội vã quyết định điều gì.
Thầy của em Kình QuốcĐống.
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012
truyện tình dục ma trơi
Những đốm sáng chập chờn bên trong nghĩa địa, như những ánh ma chơi
làm Hưng chú ý ngay từ JL đêm tân hôn. Chính Hưng cũng không hiểu tại
sao chàng lại nghe lời Đào, mướn phòng ở khách sạn này để hưởng tưần
trăng mật. Ngay bên kia đường, trước mặt khách sạn là một cái nghĩa
trang cũ của người Mễ thì phải. Hình như bây giờ không còn ai chôn cất ở
đó nữa, nhưng vẫn còn người trông coi và thân nhân của những người chết
vẫn tới thăm mộ.
Đứng bên cửa sổ trông ra đường, Hưng có thể quan sát thực rõ những sinh hoạtbên trong nghĩ địa này. Hàng thánh giá nhấp nhô, cái lớn cái nhỏ, xen lẫn vài bức tượng thiên thần loang lổ rêu phong trên những tấm mộ bia lạnh lẽo, tạo nên sắc thái đặc biệt của nghĩa trang này. Khác hẳn với các nghĩa trang khác mởi thành lập trong vùng. Ban đêm, nghĩa trang chìm hẳn vào bóng tối, vì chỉ có mấy cột đèn lơ thơ chung quang hàng rào nghĩa trang mà thôi Cũng vì vậy, những đốm sáng mập mờ hiện lên giữa nghĩạ trang làm Hưng phải chú ý.
Hôm đãi tiệc cưới, Hưng nhớ thực rõ, lúc tan tiệc, một chú rể phụ lái xe đưa Hưng và Đào về đây là đã quá nửa đêm rồi. Hưng bị bà con ép uống hơi nhiều, trong khi đi chào bàn, nên chàng mệt ngất ngư. Tuy nhiên, chàng vẫn còn tỉnh táo vì hàng ngày thường uống rượu với bạn bè ở các quán bia ôm trong vùng, nên chất men khó vật ngã được chàng. Hưng cũng không ngờ mình có thể cưới được Đào Một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như nàng. Ai cũng nói chàng có phước. Mặc dù hai đứa bằng tuổi nhau, nhưng tánh Đào e thẹn và thân hình nhỏ nhắn, thoáng nhìn, không ai có thể đoán được tuổi tác của nàng. Đào lại rất đảm đang, một tay nàng dựng lên cái nhà hàng xinh sắn này cho cả gia đình sinh sống.
Ngay hôm đầu tiên tới ăn trưa ở đó, Hưng đã ngẩn ngơ về cô nàng ngồi ở quầy hàng tính tiền này rồi. Cô bé có nhiều nét quyến rũ lạ lùng. Tới khi hỏi rõ ra mới biết nàng lại chính là chủ nhân nhà hàng lại càng làm Hưng háo hức muốn tiến xa hơn. Từ đó, trưa nào Hưng đi ăn cơm cũng tới đây Công việc của chàng lại thực thoải mái, không bị gò bó vào giờ giấc, nên việc tán tỉnh người đẹp không có nhiều trở ngại. Hơn nữa, nhà hàng cũng không đông đúc gì cho lắm, vì chung quanh đây, có nhiều nhà hàng lớn, giá cả lại rẻ, tiếp đãi thực mau chóng và thức ăn cũng hết sức hấp dẫn. Bởi vậy, nhân viên các hãng xưởng chung quanh thường tới đó hơn là tới cái nhà hàng nhỏ nhắn này của Đào. Cũng vì vậy, mỗi lần Hưng tới ăn, sau này Đào đã dành cho chàng rất nhiều thì giờ tiếp đãi. Và cho tới nay, chưa đầy một năm, Hưng đã ôm'được Đào trong vòng tay cuồng nhiệt đam mê của chàng.
Đêm tân hôn, mở cửa phòng, để cho Đào bước vô trước. Hưng đóng cửa, gài then và khóa cẩn thận. Chàng quay qua, ôm cứng lấy nàng, hôn lên miệng Đào ngay. Bộ áo cưới lùng bùng tuy vướng víu nHưng không làm cho chàng bận tâm. Phải thú thực, từ khi quen Đào tới tối nay. Đây là lần đầu tiên Đào để cho Hưng hôn nàng mạnh bạo như vậy Từ trước tới giờ, nàng chỉ để cho chàng hôn trên má, và có vài lần Ht~g tiến mạnh hơn, Đào cũng chỉ để cho chàng hôn phớt nhẹ trên môi mà thôi.
Tối nay, vừa ôm lấy nàng là Hưng đã háo hức núc chặt lấy lưỡi người vợ mới cưới, làm cho nàng run rẩy thẹn thùng tới đỏ mặt, tim nàng đập thình thịch. Đào thì thầm như muốn khóc khi bàn tay Hưng lần qua cổ áo, rà lên bộ ngực trần trụi của nàng.
- Anh ơi... tắt đèn đi nhe. Em mắc cỡ quá à.
Hưng cười hì hì.
- Bây giờ em đã là vợ anh rồi. ở đây lại chẳng có ai. Trong đêm tân hôn này mà em còn mắc cỡ gì nữa.
Đào vuốt nhè nhẹ lên má Hưng thì thầm.
- Anh làm em sợ quá hà.
- Anh có làm gì đâu mà em sợ. .
Đào cười khúc khích, nói nho nhỏ.
- Còn nói không làm gì nữa à. Bàn tay anh kia kìa.
- Thì bây giờ em là vợ anh rồi mà.
- Nhưng em sợ quá hà.
- Sợ cái gì chứ.
- Coi kìa... anh còn làm bộ hỏi nữa hả. Tắt đèn đi anh.
- Thôi thì tắt cũng được, nhưng phải để ngọn đèn bàn anh mới chịu đó.
Biết là không thế nào đòi hỏi gì hơn được nữa. Đào nũng nịu nói.
- Em chìu anh đó. NHưng chút nữa không được làm dữ người ta đó nghe.
- Em có biết là cả năm nay, từ ngày quen em tới giờ, em chưa cho anh mò vô người em hay sao.
- Bộ anh không biết là đời con gái chỉ có một lần. Làm sao em dễ dàng như vậy được. Nhưng mà tắt đèn đi đã anh ơi.
Hưng ẵm bổng Đào lên, đặt nàng lên giường. Nhoài mình bật cây đèn đọc sách trên bàn cạnh giường, rồi với tay tắt ngọn đèn điện giữa phòng. ánh sáng bị hạn chếbởi cái chụp đèn làm căn phòng như nhỏ hẳn lại. Thân thể chàng nóng hừng hực. Không hiểu vì những ly rượu nơi tiệc cưới hay vì thân thể căng tròn của người vợ mới cưới trong đêm tân hôn này. Chàng kéo mạnh hàng nút áo trước
ngực Đào làm nàng ré lên, ôm cứng lấy chàng. Hưng cười hì hì, tụt xuống, hôn lên vùng thịt trắng ngần lồ lộ của vợ.
Đào rung rẩy, thì thầm.
- Anh ơi... đi tắm cho khỏe đã nghe anh. Từ sáng tới giờ mệt mỏi quá rồi.
Hưng vẫn vục mặt trên da thịt Đào, nói:
- Anh không có mệt đâu mà...
Đào kéo Hưng lên, hôn vô miệng chàng. Chiếc lưỡi nàng lùa qua môi Hưng làm chàng thích thú tới ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên từ ngày quen Đào tới giờ, nàng chủ động như vậy. Hưng vội vàng ngậm lấy núc thật chặt.
Bàn tay chàng mạnh bạo lùa hẳn vô trong ngực áo nàng. Làn da mịn màng ấm áp làm cho người Hưng nóng lên hừng hực. Chàng siết thực chặt tấm thân căng đầy này trong tê dại. Ngay lúc ấy, Đào với tay ra sau, tắt ngọn đèn bàn mà Hưng cũng không có phản ứng gì, vì chàng còn mải mê vục mặt vô vùng da thịt ngát hương của nàng.
Bóng tối chụp xuống làm cho Đào mạnh dạnh hơn. Nàng trườn mình khỏi bộ áo cưới như một con sâu bướm chui ra khỏi tổ kém. Quần áo Hưng cũng đã bật tung ra tự bao giờ. Hai thân xác cuộn tròn lấy nhau, lăn trên nệm.
Đã gần một năm rồi, Đào háo hức thèm muốn những cảm giác điên cuồng này, nhưng nàng bắt buộc phải hạn chế sự thèm khát vì đã tới lúc phải tạo dựng một nếp sống để giữ thể diện cho gia đình, cũng như chính bản thân mình. Bởi vì dù cho cuộc sống nàng có nổi loạn tới đâu thì với danh giá và địa vị của cha mẹ từ trước tới nay trong cộng đồng, Đào không thể nào có một sở hở gì làm cho những
người thân yêu nhất của nàng đau khổ vì sự nổi loạn thân xác của mình được. Hôm nay nàng mới có cơ hội bộc phát trở lại trong danh chính ngôn thuận với người chồng học giỏi, con nhà danh giá này. Cũng vì thế mà mấy tháng trước đây, Đào đã phải khép mình lại như một cô gái hiền ngoan chưa biết đời là gì, để mồi chài cho bằng được con nai tơ còn đang ngơ ngác trước cuộc sống này.
Nàng đã đóng trọn vai trò mình muốn và tối tân hôn này có lẽ là màn kết thúc. Cũng vì vậy mà sau phút điên dại vì thèm muốn, Đào lại phải làm bộ sợ sệt, rên rỉ.
- Anh ơi anh... đừng làm em đau nhe anh. .
Đào biết chắc rằng; tới giờ phút này Hưng còn biết trời trăng gì nữa đâu. Nếu nàng là con gái còn trinh, chắc chắn cái đêm động phòng này sẽ làm cho Đào sợ hãi tới mãn cuộc đời Thân thể Hưng như một thứ kim loại được tôi luyện nhiều ngày, cứng hơn thép, nóng như lửa, lao thẳng vào da thịt nàng nhưchiếc hỏa tiễn rời khỏi dàn phóng bắn thẳn lên không trung.
Đào đã thét lên, nàng co hẳn người lại, rồi,cặp chặt lấy mình Hưng. Sự đau đớn của lần mất trinh và cái khoái cảm điên cuồng của lần này tự nhiên sao mà giống nhau nhưvậy. Đào giẫy dụa, cong cớn, nước mắt đầm đìa, móng tay bấu chặt, thân thể run rẩy. Và nàng đã khóc. Chính Đào cũng không biết tại sao tự nhiên mình khóc. Khóc mừng cho màn kịch thành công mỹ mãn, hay khóc cho cuộc đời từ đây phải khép lại những đam mê cuồng nhiệt tự do như những ngày trước đây. Nhưng dù sao thì Hưng cũng đâu có thua gì những người con trai đã nằm trong
vòng tay Đào từ trước tới nay. Nàng mừng thầm vì sự lựa chọn của mình không tới nỗi tệ cho lắm. Những năm tháng sau này, chắc chắn da thịt Hưng sẽ đưa nàng tới những khoái cảm tuyệt vời của thiên thai mộng mị.
Trong cơn sảng khoái đó, bỗng thân thể Đào như một chiếc máy bay vừa lướt vô vùng mây dầy đặc. Thân tầu chùng hẳm xuống làm hụt hẳng mọi thứ nó đang chuyên chở. Không hiểu sao tự nhiên Hưng thở hộc lên rồi da thịt co rút lại như một đứa con nít lên ba. Đào chới với, nàng biết ngay chuyện gì đang xẩy ra rồi. Nước mắt càng trào ra nhiều hơn nữa và nàng khóc thực to. Trong khi da thịt nàng càng ngày càng cương cứng lên hơn bao giờ hết. Đào biết mình hơn ai hết, không thế nào nàng chịu nổi trong hoàn cảnh này rồi. Thà rằng không có ai đụng tới thì thôi, chứ nhưbây giờ, có khác gì mũi tên đã bắn đi, nó phải lao thẳng về phía trước, làm sao dừng lại được.
Đào nắm chặt tay Hưng kéo xuống dưới, tay chàng đụng ngay phải một chất nước nhờn nhờn trên đùi nàng, và Hưng ngạc nhiên thấy Đào với tay bật ngọn đèn bàn rồi khóc nức lên, tung mền, chụp bộ đồ ngủ gần đó, mặc vội vào rồi tông ra cửa chạy thực nhanh. Chàng vừa định đuổi theo thì nhìn thấy bàn tay mình đỏ hoe, rướm máu.
Hưng bật ngọn đèn phòng cho sáng hơn. Chàng đã thấy chỗ Đào nằm loang lổ vết máu. Hưng như chợt tỉnh cơn mê. Phải chăng những háo hức vừa qua, cộng với những ly rượu hồi tối, đã làm cho chàng điên lên không còn biết nương tay với người vợ mới cưới còn trinh nguyên này nữa, làm cho nàng đau đớn tới sợ hãi phải chạy khỏi phòng.
Nhưng như vậy càng may,,vì ngay lúc chàng hộc lên, thân thể vừa teo lại vì chứng bệnh di truyền của giòng họ, là ngay lúc chàng làm cho Đào sợ hãi mà chạy đi. Nếu nàng còn nằm đó, Hưng sẽ phải ăn làm sao, nói làm sao với nàng trong đêm nay đây. Tuy nghĩ như vậy, không hiểu sao Hưng cũng chạy theo Đào. Chàng vừa ra tới đường thì cũng vừa lúc xe của Đào vọt đi. Cả hai vợ chồng chỉ có một chiếc xe Mini Van này, nên Hưng không thế nào làm gì hơn được là đứng nhìn theo chiếc xe vừa quẹo vòng qua khúc quanh nghĩa địa.
Trong khi đó, Đào đạp ga cho xe chạy đi thực mau. Nàng cố tình không cho Hưng theo kịp và làm như chưa biết sự hụt hẳng của chàng. Đồng thời, thọc tay vô quần, luồn qua đùi, rà tuốt vô tận trong, moi ra chiếc bong bóng cá nho nhỏ, có chứa chất máu giả, đã bị Hưng làm bể lúc hùng hổ đè nàng trên giường.
Ném chiếc bong bóng cá xuống đường, Đào thở mạnh nhẹ nhõm. Nàng lái xe chạy vòng quanh nghĩa địa. Vùng đất này chỉ chiếm một khoảng không rộng lắm nên chạy vài phút là Đào đã lại chạy qua nhà. Hưng vẫn còn đứng trước khách sạn. Đào cho xe chạy từ từ, cố tình cho Hưng chạy ra cản nàng lại, để chàng mở cửa xe leo lên ngồi ngay cạnh nàng. Đào làm bộ hờn mát nghẹn ngào.
- Bộ anh tính giết đêm nay em hay sao?
Hưng nắm lấy tay Đào năn nỉ.
- Anh xin lỗi em.
Đào cố tình mở một lối thoát cho Hưng.
- Em đã bảo anh đừng uống nhiều rượu quá mà không nghe. Lúc ấy anh còn biết gì nữa đâu.
Hưng vịn ngay vào câu nói của Đào, thì thào.
- Thì em cũng biết mà. Anh đâu có cố tình thế đâu về phòng đi em.
Đào vờ vĩnh.
- Về phòng bây giờ để anh xé em ra nữa hay sao.
Hưng nói ngay.
- Anh thề không đụng vô em đêm nay nữa.
Đào để cho Hưng nắm lấy tay nàng, không vùng vằng như trước nữa, nói nho nhỏ.
- Anh có chắc được như vậy hay không?
Hưng như mở cờ trong bụng. Sự thực, dù cho Đào có đòi hỏi chàng đè nàng ra nữa, Hưng cũng không làm được. Thân thể chàng qua mộtphútcăng thẳng, nay đã xẹp xuống như một chiếc bong bóng sì hơi. Chàng hớn hở nói:
- Anh thề có trời đất làm chứng. Nếu có làm như lúc nãy nữa cho xe cán chết không toàn thây đi. Đào vội vàng bịt miệng Hưng lại, gắt nho nhỏ.
- Anh chỉ được cái nói bậy thôi. Ai bảo anh thề chứ.
Hưng sung sướng bóp nhẹ bàn tay người vợ mới cưới.
- Thôi em chó xe đậu lại đi mà truyen tinh duc . Đi vòng vòng hoài làm chi vậy.
Đào mỉm cười, Hưng đậu xe bên lề đường hỏi:
- Ủa, em đậu xe ở đây làm chi vậy. Sao không lái xe về nhà?
Đào vờ vĩnh nói.
- Em muốn đậu xe ở đây cho anh rã hết rượu đã rồi mới về. Về bây giờ anh lại dở chứng làm sao em chịu nổi.
- Anh đã nói rồi mà, không có nữa đâu.
Tắt máy xe, Đào chồm qua ôm lấy chàng, hôn lên môi Hưng thực mạnh làm chàng ngạc nhiên tới sững sờ. Bờ môi Đào nóng bỏng, thân thể nàng vẫn căng cứng và run rẩy. Hưng hoang mang không hiểu bây giờ phải làm gì nữa. Khi Đào rà bờ môi xuống cổ chàng, Hưng càng ngạc nhiên hơn, thì thào hỏi:
- Em hết đau rồi hả?
Đào nói như rên rỉ.
- Anh còn nói nữa, làm người ta muốn chết đây nè.
- Anh đã thề không làm gì em đêm nay nữa rồi mà.
Đào vẫn nói như mê.
- Cũng vì thương anh mà em đâu có để anh thiệt thòi trong đêm tân hôn này được. Chúng mình ngồi đây cho tới sáng nghe anh. Trong xe, dù anh có muốn cũng không làm gì em hơn được, chứ về phòng em sợ lắm.
- Anh đã nói rồi mà, anh không làm gì nữa đâu.
Đào nũng nịu, nói như hờn mát. .
- Bộ anh không chiều em nữa hay sao. Em đã nói rồi, dù cho có ngồi đây, em cũng không để anh thiét thòi mà.
Hưngbiếtchắcrằng, dù cho có về phòng bây giờ, chàng có muốn làm gì hơn nữa cũng không được. Cái bệnh di truyền ác nghiệt này đã hại cả giòng họ chàng từ bao lâu nay rồi. Hưng vờ vĩnh nói. .
-Thôi, anh chiều em vậy. Để bao giờ em hết đau đớn rồi em phải bắt đền cho anh đó nghe. '
Đào cười thầm trong bụng về câu nói giả dối của Hưng. Anh chàng đâu có biết, với kinh nghiệm xác thịt của Đào, nàng đã biết hết tình trạng sinh lý của anh ta từ khuya rồi. Nàng đã có thai với Hớn từ hai tháng nay. Cũng vì vậy mà Đào đã dục Hưng làm đám cưới liền như vậy. Bây giờ mà sì ra cái vụ bất lực của Hưng, e rằng khó dấu cái bào thai oan nghiệt này. Bởi vậy, Đào cố tìm cách làm cho Hưng tự tin ở mình hơn nữa. Nàng làm bộ ngây thơ, đau đớn như bị Hưng hành hạ ghê gớm lắm. Sự thực thì lúc này thân thể Đào đang cương lên sự ham muốn tột cùng. Nàng cắn lên vai Hưng, cố tìm nơi đây những kích thích tối thiểu còn lại. Hưng lại tưởng Đào muốn đền bù cho mình sự mất mát trong đêm động phòng. Chàng càng thương Đào hơn bao giờ hết, vòng tay ôm chặt lấy nàng. Hưng nhìn qua làn tóc nàng ra ngoài. Mấy cô gái điếm chạy qua chạy lại trên lề đường. Chàng để ý tới một cô gái tóc vàng mướt, đang đứng ở gốc cây gần đó, trên tay cô ta đang cầm một cây đèn cầy. Cô nàng thực trẻ, dù thân hình hơi đẫy đà, nhưng nhìn khuôn mặt biết ngay con bé chỉ khoảng mười mấy là cùng. Cái mặt non choẹt búng ra sữa thế kia mà không hiểu sao đã làm gái đứng đường rồi.
Chiếc xe của Hưng dán giấy kính phản chiếu tứ phía, nên bên ngoài không nhìn thấy được bên trong. Cô gái trẻ đứng dưới gốc cây bỗng chạy lại sát bên xe chàng, vì có một lão già vừa đi tới. Cô nàng nắm lấy tay ông ta rồi rà một tay vô quần lão. Người Hưng bắt đầu nóng lên. Con bé kéo ngực áo xệ xuống. Bộ ngực no tròn lồ lộ, trắng muết và đứng thẳng. Bỗng chàng nghĩ tới Đào, nó phải to gấp hai ba lần của nàng. Hưng luồn một tay vô ngực áo nàng. Chàng hơi ngạc nhiên khi không thấy Đào phản ứng gì hình như nàng còn hơi ưỡn lên cho bàn tay chàng thoải mái hơn nữa.
Miệng Đào đã rà xuống dưới. Hưng rùng mình vì không ngờ Đào lại mạnh bạo như vậy. Bên ngoài, hai bàn tay lão già đang máy mó lung tung trên ngực con nhỏ. Những gân xanh nổi trên bàn tay nhăn nheo tương phản hẳn với làn da mịn màng và căng cứng trên ngực con bé. Tự nhiên Hưng rên lên nho nhỏ. Con bé kiễng chân lên, hôn lên môi lão già, hình như nó đang thì thào một điều gì. Lão già đưa một tay ra sau móc bóp. Hưng thấy lão móc mấy tờ giấy hai chục đô trao cho con bé. Con nhỏ nhét tiền vô cạp quần, chùn mình xuống, từ từ cởi hàng nút quần lão già ra.
Có lẽ con nhỏ và lão già tưởng có hai thân cây che hai bên, chiếc xe Mini Van của Hưng che phía ngoài đường và phía trong lại là bức tường nghĩa địa nên họ thực tự nhiên.
Đâu có biết những gì họ đang làm ở đó chỉ cách chỗ chàng ngồi vài gang tay. Bây giờ Hưng mới khám phá ra, lão già thực lỳ lợm. Và không ngờ cả chàng nữa, cũng bị ảnh hưởng không ít. Chàng mừng rỡ vừa khám phá ra một nguyên lý của sự sống. Lúc ấy có lẽ lão già đã không chịu nổi nữa, nên ôm cứng lấy con nhỏ kéo nhanh nó vô nghĩa địa. Chàng nhìn theo cho tới khi họ đi sâu vô bóng tối, và chỉ một lúc sau, Hưng nhìn thấy thêm một đốm sáng nữa chập chờn, leo lắt bên trong...
Ngày hôm sau, mãi tới chiều Hưng mới thức dậy. Lúc Đào lái xe về nhà có lẽ cũng năm, sáu giờ sáng gì rồi. Hưng mệt nhoài, chàng không ngờ miệng lưỡi Đào đã làm cho thân thể chàng muốn khô lại, không còn một chút nước nào trong người nữa. Nàng làm cho chàng cong cớn trong xe. Chiếc xe lúc đầu tưởng chật chội, ai ngờ khi Đào kéo chàng ra băng sau, cả hai thu mình trong chiếc ghế như một thế giới thần tiên nho nhỏ. Hưng đã để mặc tình Đào chủ động, vì chàng không muốn làm cho nàng sợ hãi như vừa rồi. Nhưng khác hẳn với những gì chàng tưởng, Đào lại như một con mãnh thú xông xáo tới ghê hồn.
Chỉ có điều, nàng không để cho Hưng đụng. tới phần dưới của cơ thể. Nhưng cũng vì thế mà cho tới giờ phút này, chàng vẫn giữ được cái bí mật tình trạng sinh lý yếu kém của mình. Bởi vì mỗi lần thân thể chàng cương lên vài giây rồi xẹp xuống, chàng lại đổ tội cho tình trạng vướng víu và chật trội trong xe, cũng như giữ lời hứa không đi xa hơn nữa, tránh cho nàng sự đau đớn như lúc ở trong phòng. Hưng tưởng Đào đã tin tưởng thực sự vào những gì chàng nói, và tự nhiên chàng cũng thấy có một chút hối hận trong những lời nói giả dối này.

Lúc thức dậy, Hưng không còn thấy Đào nằm bên chàng nữa. Nàng viết một mảnh giấy nho nhỏ để trên gối.
Anh yêu,
Thấy anh ngủ ngon quá, em không nỡ đánh thức anh dậy. Em đem cái khăn trải giường đi giặt, vì không muốn tụi nhân viên khách sạn nhìn thấy những vết máu đêm qua. Em sẽ mua một ít đồ ăn đem về phòng để anh khỏi phải ra ngoài ăn. Đừng đi đâu, chờ em về nhé anh.
Vợ cưng của anh.
Bây giờ Hưng mới để ý mình nằm trên nệm không có khăn trải giường. Chàng đã ngủ mê mệt tới nỗi Đào kéo cả khăn trải giường ra, đem đi giặt mà mình không biết. Hưng hơi tiếc rẻ, nếu biết trước, chàng đã kê một chiếc khăn bên dưới để có vật lưu niệm quí giá đó. Nhưng bay giờ thì trễ rồi. Đào đã đem đi giặt và không bao giờ có thể tìm lại được một kỷ vật quí giá như vậy cho nàng nữa?
Hưng ngồi dậy, bước ra cửa sổ, kéo tấm mành mành nhìn ra đường. Trời đã nhá nhem tối. Những cô gái đứng đường đang lượn qua lượn lại bên dưới. Chàng nhớ lại cảnh con nhỏ và lão già đêm qua bên chiếc ve Mini Van mà lòng bồi hồi. Chàng tự nghĩ, phải chăng những động tác đó có thể cứu vãn được cuộc sống sinh lý của chàng.
Hơn ai hết, Hưng biết, cứ mỗi khi làm tình, chỉ vài phút sau khi chung đụng. Có nước non phái nữ dính vô da thịt là thân thể chàng teo lại như một đứa trẻ lên ba. Tối qua Hưng đã để ý, khi Đào mơn trớn, vuốt ve, chàng cũng chưa thấy có gì thay đổi. Tới khi nhìn thấy hành động của con bé đứng đường với lão già. Tự nhiên người chàng nóng lên dễ sợ. Lúc ấy Hưng mường tượng thân thể lão già kia chính là chàng, và cũng vì thế mà da thịt chàng đã căng lên một thời gỉan dài mà từ trước tới nay chưa bao giờ chàng tưởng tượng được.
Đang suy nghĩ miên man, có tiếng mở khóa lách cách. Hưng biết ngay là Đào về. Chàng ra núp sau cánh cửa. Chờ cho Đào vô hẳn phòng, Hưng nhào ra chụp lấy Đào, hù một tiếng thực lớn làm Đào ré lên. Nàng buông bịch đồ ăn, ôm chầm lấy Hưng. Đấm vào lưng chàng bùm bụp.
- Anh ác quá hà... Em không chịu đâu.
Hưng cười khanh khách.
- Coi cái mặt em kìa. Mới có thế mà đã xanh dờn rồi.
Đào cắn mạnh vô vai Hưng làm chàng nhẩy nhổm. Kéo nàng nhào lên giường. Đào cười tích thú, ôm cứng lấy Hưng, nói:
- Cho anh chết luôn... ai bảo hù em.
Vừa nói, nàng vừa luồn cả hai tay vô mình Hưng. Hơi nóng trong người chàng làm nàng thật dễ chịu. Thân thể Hưng từ từ nóng lên hơn nữa khi bàn tay Đào rà xuống dưới, luồn qua lưng quần. Đào đã khám phá ra một điều hết sức quan trọng. Khi nàng mơn trớn chàng, thân thể Hưng đáp ứng thực mau chóng. Nhưng khi ráp lại với nhau thì tự nhiên Hưng cũng teo lại thực mau như khi chàng hứng lên. Cũng vì vậy mà Đào nghĩra một cách. Khi chàng đè nàng ra, leo lên mình nàng một chút là Đào đẩy Hưng ra ngay, làm bộ la đau, không cho chàng tiến xa hơn nữa. Thủ thuật này đã làm cho Hưng giữ được thân nhiệt lâu hơn trong thân thể chàng. Như thế vừa giúp cho Hưng dấu cái yếu điểm của mình, vừa có cớ mai sau nói cái thai trong bụng nàng là của chàng. Chứ không thế nào lại có thai mau chóng như vậy với một người bất lực như Hưng được. Điều này cũng lại càng làm cho Hưng tin tưởng lấy được một người vợ trong trắng và ngoan hiền như hàng ngày chàng thường ca tụng nàng.
Chưa bao giờ Đào thấy tinh thần thoải mái và vui sướng nhưngày hôm nay. Nàng có Hưng làm tấm bình phong che đi những thác loạn của tuổi trẻ những ngày qua. Nàng lại có Hớn, một cái mỏ bạc vô tận. Nhiều khi Đào cũng thấy mình tội lỗi với Hớn vì dối gạt quá nhiều. Nhưng nghĩ cho cùng, những đồng tiền của Hớn bất quá chỉ là sựthừa hưởng gia tài của một gia đình lợi dụng quyền bính trong tay, làm giàu trên mồ hôi xương máu của đồng bào khốn cùng trong cuộc chiến đẫm máu vừa qua.
Hơn thế nữa, chính Hớn đã được hưởng thụ cái quí giá nhất đời con gái của Đào. Và chàng cũng chẳng tử tế gì khi sống lén lút với nàng. Nhất là khi nghe tin nàng có bầu, không muốn cho nàng phá thai, lại trốn tránh trách nhiệm, xúi Đào đi lấy chồng. Sở dĩ có chuyện ngược đời như vậy vì vợ Hớn sinh toàn con gái, và chàng lại là con trai duy nhất trong gia đình. Bây giờ cần người nối dõi tông đường nên hy vọng cái bào thai của Đào là con trai. Khi xúi Đào đi lấy chồng, Hớn lập luận dù sao đó cũng là hòn máu của chàng, và lá rồi sẽ rụng về cội chứ có đi đâu mà mất mát gì. Nhất là cái gia tài trong tay Hớn há không phải là miếng mồi cho đứa con hoang này mai sau trở về tìm cha thực sự của nó mà hưởng thụ hay sao.
Với con người Hớn như vậy, nên Đào dẫu có những phút ray rứt thoáng qua, nhưng nàng nghĩ như vậy cũng vừa cho con người ích kỷ như Hớn. Và nhiều khi nàng lại thích thú với những dối gạt của nàng với con người vô trách nhiệm và tham lam này. Bởi vì sự thực, đứa con trong bụng nàng bây giờ đã chắc gì là của Hớn. Tại sao nó không phải là của Hiền. Anh chàng bếp chánh trong nhà hàng của nàng. Con người trông khờ khạo, cục mịch lại có một sức sống mãnh liệt tới ghê hồn. Có nhiều lúc Đào tự nghĩ nếu Hiền chưa có vợ và một đàn con tám đứa nheo nhóc như thế này, chắc chắn nàng đã trở thành vợ của chàng rồi. Bởi vì chỉ có Hiền mới làm nàng thỏa mãn được những đòi hỏi xác thịt ghê gớm sôi lên cuồn cuộn trong cơ thể nàng hàng ngày.
Những buổi sáng sớm, trời còn lờ mờ tối. Khi ba má Đào chưa ra tiệm, cũng như những chị phụ bếp chưa tới làm. Đào phải ra mở cửa nhà hàng cho Hiền hâm nóng thức ăn thì hai đứa lại cuộn lấy nhau trong nhà kho, trên chiếc giường nhỏ để ba má nàng nghỉ trưa.
Lúc ấy Hiền như một con mãnh thú, và vòng tay Đào căng ra đón nhận tất cả trong lạc thú tuyệt vời. Có một điều làm cho Đào hài lòng nhất là con người Hiền thực sự hiền như cái tên của chàng. Dáng dấp khù khờ, cục mịch. Sau những giờ phút cương lên, lồng lộn như giông bão thì Hiền lại trở về với con người hiền từ thực sự của chàng. Một điều cô chủ, hai điều cô chủ. Không ai có thể ngờ được sáng nào chàng cũng ôm ấp, vầy vò Đào như vậy.
Ngay cả khi Đào có bầu, Hiền cũng chẳng biết ất giáp gì Sáng sáng vẫn chỉ biết tung nàng lên, đè nàng xuống, vật nàng ra, ôm nàng lại... và tiếp tục nấu bếp để tháng tháng lãnh lương. Có lẽ đối với Hiền như vậy là đã quá đầy đủ rồi. Trong đởi chàng không còn muốn gì hơn tình trạng hiện nay nữa.
Mấy hôm Đào ở nhà sửa soạn đám cưới, Hiền cũng thấy buồn buồn. Cuộc đời chàng hình như bị hụt hẳng thực sự Dáng dấp có điều hơi ngẩn ngơ, chậm chạp. Mẹ Đào ra thế nàng mở cứa cho Hiền. Hôm đầu Hiền nhìn bà ta mà liên tưởng tới Đào muốn phát điên lên được. Nhưng làm sao chàng dám nhúc nhích. Lạng quạng có khi ở tù chứ không chơi. Mặc dù chàng đã thấy mẹ Đào cũng có vài cử chỉ lẳng lơ lắm.
Sáng sớm nay, mẹ Đào vừa mở cửa cho Hiền vô tiệm thì Đào xuất hiện. Nàng nói muốn nấu vài món đồ bổ dưỡng thật đặc biệt cho Hưng ăn. Nàng lại nhờ mẹ về nhà lấy mấy món cần thiết lặt vặt, lấy cớ là con gái mới về nhà chồng không thể trở về nhà ngay được. Khi mẹ Đào vừa đi khỏi. Đào gài cửa phía trong cẩn thận. Hiền nhìn thấy ngay. Chàng biết là gài cửa như vậy thì ở ngoài, dù có chìa khóa cũng không mở cửa vô tiệm được.
Khi Đào trở vô. Nàng không vào nhà bếp mà lại đi thẳng xuống nhà kho ở từng dưới. Hiền hí hửng theo nàng ngay. Vừa tới gần chiếc giường mọi khi hai người nằm, Hiền đã lụp chụp ôm Đào liền. Đào cười khúc khích nói:
- Tối qua người ta mới động phòng còn đau lắm đó.
Hiền cười hì hì, nhớ lại chiếc bong bóng cá có bơm máu giả Đào nhờ làm, chàng đã trao cho nàng trong bữa tiệc cưới tối qua. Hiền rà một tay vô quần Đào thì thầm:
- Cái bong bóng cá có tốt không. Em còn để trong này à?
Đào cười khúc khích vì cái khờ khạo của Hiền, nàng nói đùa.
- Anh cũng muốn thấy cái đó ở trên giương à?
Hiền cười hề hề. Kéo nhanh hàng nút áo phía trước Đào bật ra. Bộ ngực căng tròn của nàng vươn lên lồ lộ. Chàng vục mặt xuống liền làm Đào phải rít lên. Chính Hiền cũng không hiểu tại sao lần này Đào lại đáp ứng chàng mau chóng như vậy. Hàng ngày, phải một lúc sau nàng mới lồng lộn lên được. Vậy mà hôm nay, quần áo nàng tự động bật tung ra ngay từ giây phút ban đầu rồi. Hiền hơi luýnh quýnh vì chưa kịp sửa soạn tinh thần. Nhưng chỉ vài phút sau, chàng lấy lại được phong độ ngay. Có lẽ cũng vì những ngày vắng nàng. Thân thể bị dồn nén, nay có dịp nổ tung ra nên chàng chồm lên cuồn cuộn như sóng nước đại dương lênh láng...
Khi Đào đã thỏa mãn, nàng trở về khách sạn trong vòng tay Hưng. Bây giờ chỉ còn là vờ vĩnh. Những bồn chồn, thèm khát bấy lâu nay vừa lắng dịu. Màn kịch cô gái trinh nguyên trong đêm tân hôn lại càng dễ dàng diễn xuất hơn bao giờ hết. Để cho Hưng mò mẫm nàng một hồi. Đào thay quần áo ngủ, bảo chàng:
- Anh ăn với em mấy miếng đi cho đỡ mệt. Em về tiệm bảo chú Hiền nấu những món đặc biệt cho anh đó.
Hưng cảm động thực sự. Chàng không ngờ Đào săn sóc chàng chu đáo như vậy. Chàng nhìn nàng bằng con mắt xót xa.
- Tối qua anh đã làm em đau đớn tới thế mà sáng nay em còn dậy sớm, lo đồ ăn cho anh như vậy nữa hay sao?
Đào hôn nhẹ lên má Hưng, nói:
- Biết vậy thì tối nay anh phải ngoan nghe. Chờ vài ngày nữa mới được đụng tới em, anh có chịu không?
Hưng cười hì hì, tát yêu vô má nàng thì thầm.
- Tuần trăng mật mà em. . .
Đào làm bộ phụng phịu nói:
- Em không chịu đâu.
Hưng ép sát vào mình Đào thì thào:
- Em coi nè, làm sao anh chịu nổi.
Đào còn lạ gì tình trạng này của Hưng, nhưng nàng cũng làm bộ la lên:
- Anh ghê quá hà, em không chịu đâu.
Hưng cũng làm bộ nói cứng.
- Em cấm vụ này trong tuần trăng mật thì kẹt quá.
Đứng bên cửa sổ trông ra đường, Hưng có thể quan sát thực rõ những sinh hoạtbên trong nghĩ địa này. Hàng thánh giá nhấp nhô, cái lớn cái nhỏ, xen lẫn vài bức tượng thiên thần loang lổ rêu phong trên những tấm mộ bia lạnh lẽo, tạo nên sắc thái đặc biệt của nghĩa trang này. Khác hẳn với các nghĩa trang khác mởi thành lập trong vùng. Ban đêm, nghĩa trang chìm hẳn vào bóng tối, vì chỉ có mấy cột đèn lơ thơ chung quang hàng rào nghĩa trang mà thôi Cũng vì vậy, những đốm sáng mập mờ hiện lên giữa nghĩạ trang làm Hưng phải chú ý.
Hôm đãi tiệc cưới, Hưng nhớ thực rõ, lúc tan tiệc, một chú rể phụ lái xe đưa Hưng và Đào về đây là đã quá nửa đêm rồi. Hưng bị bà con ép uống hơi nhiều, trong khi đi chào bàn, nên chàng mệt ngất ngư. Tuy nhiên, chàng vẫn còn tỉnh táo vì hàng ngày thường uống rượu với bạn bè ở các quán bia ôm trong vùng, nên chất men khó vật ngã được chàng. Hưng cũng không ngờ mình có thể cưới được Đào Một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như nàng. Ai cũng nói chàng có phước. Mặc dù hai đứa bằng tuổi nhau, nhưng tánh Đào e thẹn và thân hình nhỏ nhắn, thoáng nhìn, không ai có thể đoán được tuổi tác của nàng. Đào lại rất đảm đang, một tay nàng dựng lên cái nhà hàng xinh sắn này cho cả gia đình sinh sống.
Ngay hôm đầu tiên tới ăn trưa ở đó, Hưng đã ngẩn ngơ về cô nàng ngồi ở quầy hàng tính tiền này rồi. Cô bé có nhiều nét quyến rũ lạ lùng. Tới khi hỏi rõ ra mới biết nàng lại chính là chủ nhân nhà hàng lại càng làm Hưng háo hức muốn tiến xa hơn. Từ đó, trưa nào Hưng đi ăn cơm cũng tới đây Công việc của chàng lại thực thoải mái, không bị gò bó vào giờ giấc, nên việc tán tỉnh người đẹp không có nhiều trở ngại. Hơn nữa, nhà hàng cũng không đông đúc gì cho lắm, vì chung quanh đây, có nhiều nhà hàng lớn, giá cả lại rẻ, tiếp đãi thực mau chóng và thức ăn cũng hết sức hấp dẫn. Bởi vậy, nhân viên các hãng xưởng chung quanh thường tới đó hơn là tới cái nhà hàng nhỏ nhắn này của Đào. Cũng vì vậy, mỗi lần Hưng tới ăn, sau này Đào đã dành cho chàng rất nhiều thì giờ tiếp đãi. Và cho tới nay, chưa đầy một năm, Hưng đã ôm'được Đào trong vòng tay cuồng nhiệt đam mê của chàng.
Đêm tân hôn, mở cửa phòng, để cho Đào bước vô trước. Hưng đóng cửa, gài then và khóa cẩn thận. Chàng quay qua, ôm cứng lấy nàng, hôn lên miệng Đào ngay. Bộ áo cưới lùng bùng tuy vướng víu nHưng không làm cho chàng bận tâm. Phải thú thực, từ khi quen Đào tới tối nay. Đây là lần đầu tiên Đào để cho Hưng hôn nàng mạnh bạo như vậy Từ trước tới giờ, nàng chỉ để cho chàng hôn trên má, và có vài lần Ht~g tiến mạnh hơn, Đào cũng chỉ để cho chàng hôn phớt nhẹ trên môi mà thôi.
Tối nay, vừa ôm lấy nàng là Hưng đã háo hức núc chặt lấy lưỡi người vợ mới cưới, làm cho nàng run rẩy thẹn thùng tới đỏ mặt, tim nàng đập thình thịch. Đào thì thầm như muốn khóc khi bàn tay Hưng lần qua cổ áo, rà lên bộ ngực trần trụi của nàng.
- Anh ơi... tắt đèn đi nhe. Em mắc cỡ quá à.
Hưng cười hì hì.
- Bây giờ em đã là vợ anh rồi. ở đây lại chẳng có ai. Trong đêm tân hôn này mà em còn mắc cỡ gì nữa.
Đào vuốt nhè nhẹ lên má Hưng thì thầm.
- Anh làm em sợ quá hà.
- Anh có làm gì đâu mà em sợ. .
Đào cười khúc khích, nói nho nhỏ.
- Còn nói không làm gì nữa à. Bàn tay anh kia kìa.
- Thì bây giờ em là vợ anh rồi mà.
- Nhưng em sợ quá hà.
- Sợ cái gì chứ.
- Coi kìa... anh còn làm bộ hỏi nữa hả. Tắt đèn đi anh.
- Thôi thì tắt cũng được, nhưng phải để ngọn đèn bàn anh mới chịu đó.
Biết là không thế nào đòi hỏi gì hơn được nữa. Đào nũng nịu nói.
- Em chìu anh đó. NHưng chút nữa không được làm dữ người ta đó nghe.
- Em có biết là cả năm nay, từ ngày quen em tới giờ, em chưa cho anh mò vô người em hay sao.
- Bộ anh không biết là đời con gái chỉ có một lần. Làm sao em dễ dàng như vậy được. Nhưng mà tắt đèn đi đã anh ơi.
Hưng ẵm bổng Đào lên, đặt nàng lên giường. Nhoài mình bật cây đèn đọc sách trên bàn cạnh giường, rồi với tay tắt ngọn đèn điện giữa phòng. ánh sáng bị hạn chếbởi cái chụp đèn làm căn phòng như nhỏ hẳn lại. Thân thể chàng nóng hừng hực. Không hiểu vì những ly rượu nơi tiệc cưới hay vì thân thể căng tròn của người vợ mới cưới trong đêm tân hôn này. Chàng kéo mạnh hàng nút áo trước
ngực Đào làm nàng ré lên, ôm cứng lấy chàng. Hưng cười hì hì, tụt xuống, hôn lên vùng thịt trắng ngần lồ lộ của vợ.
Đào rung rẩy, thì thầm.
- Anh ơi... đi tắm cho khỏe đã nghe anh. Từ sáng tới giờ mệt mỏi quá rồi.
Hưng vẫn vục mặt trên da thịt Đào, nói:
- Anh không có mệt đâu mà...
Đào kéo Hưng lên, hôn vô miệng chàng. Chiếc lưỡi nàng lùa qua môi Hưng làm chàng thích thú tới ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên từ ngày quen Đào tới giờ, nàng chủ động như vậy. Hưng vội vàng ngậm lấy núc thật chặt.
Bàn tay chàng mạnh bạo lùa hẳn vô trong ngực áo nàng. Làn da mịn màng ấm áp làm cho người Hưng nóng lên hừng hực. Chàng siết thực chặt tấm thân căng đầy này trong tê dại. Ngay lúc ấy, Đào với tay ra sau, tắt ngọn đèn bàn mà Hưng cũng không có phản ứng gì, vì chàng còn mải mê vục mặt vô vùng da thịt ngát hương của nàng.
Bóng tối chụp xuống làm cho Đào mạnh dạnh hơn. Nàng trườn mình khỏi bộ áo cưới như một con sâu bướm chui ra khỏi tổ kém. Quần áo Hưng cũng đã bật tung ra tự bao giờ. Hai thân xác cuộn tròn lấy nhau, lăn trên nệm.
Đã gần một năm rồi, Đào háo hức thèm muốn những cảm giác điên cuồng này, nhưng nàng bắt buộc phải hạn chế sự thèm khát vì đã tới lúc phải tạo dựng một nếp sống để giữ thể diện cho gia đình, cũng như chính bản thân mình. Bởi vì dù cho cuộc sống nàng có nổi loạn tới đâu thì với danh giá và địa vị của cha mẹ từ trước tới nay trong cộng đồng, Đào không thể nào có một sở hở gì làm cho những
người thân yêu nhất của nàng đau khổ vì sự nổi loạn thân xác của mình được. Hôm nay nàng mới có cơ hội bộc phát trở lại trong danh chính ngôn thuận với người chồng học giỏi, con nhà danh giá này. Cũng vì thế mà mấy tháng trước đây, Đào đã phải khép mình lại như một cô gái hiền ngoan chưa biết đời là gì, để mồi chài cho bằng được con nai tơ còn đang ngơ ngác trước cuộc sống này.
Nàng đã đóng trọn vai trò mình muốn và tối tân hôn này có lẽ là màn kết thúc. Cũng vì vậy mà sau phút điên dại vì thèm muốn, Đào lại phải làm bộ sợ sệt, rên rỉ.
- Anh ơi anh... đừng làm em đau nhe anh. .
Đào biết chắc rằng; tới giờ phút này Hưng còn biết trời trăng gì nữa đâu. Nếu nàng là con gái còn trinh, chắc chắn cái đêm động phòng này sẽ làm cho Đào sợ hãi tới mãn cuộc đời Thân thể Hưng như một thứ kim loại được tôi luyện nhiều ngày, cứng hơn thép, nóng như lửa, lao thẳng vào da thịt nàng nhưchiếc hỏa tiễn rời khỏi dàn phóng bắn thẳn lên không trung.
Đào đã thét lên, nàng co hẳn người lại, rồi,cặp chặt lấy mình Hưng. Sự đau đớn của lần mất trinh và cái khoái cảm điên cuồng của lần này tự nhiên sao mà giống nhau nhưvậy. Đào giẫy dụa, cong cớn, nước mắt đầm đìa, móng tay bấu chặt, thân thể run rẩy. Và nàng đã khóc. Chính Đào cũng không biết tại sao tự nhiên mình khóc. Khóc mừng cho màn kịch thành công mỹ mãn, hay khóc cho cuộc đời từ đây phải khép lại những đam mê cuồng nhiệt tự do như những ngày trước đây. Nhưng dù sao thì Hưng cũng đâu có thua gì những người con trai đã nằm trong
vòng tay Đào từ trước tới nay. Nàng mừng thầm vì sự lựa chọn của mình không tới nỗi tệ cho lắm. Những năm tháng sau này, chắc chắn da thịt Hưng sẽ đưa nàng tới những khoái cảm tuyệt vời của thiên thai mộng mị.
Trong cơn sảng khoái đó, bỗng thân thể Đào như một chiếc máy bay vừa lướt vô vùng mây dầy đặc. Thân tầu chùng hẳm xuống làm hụt hẳng mọi thứ nó đang chuyên chở. Không hiểu sao tự nhiên Hưng thở hộc lên rồi da thịt co rút lại như một đứa con nít lên ba. Đào chới với, nàng biết ngay chuyện gì đang xẩy ra rồi. Nước mắt càng trào ra nhiều hơn nữa và nàng khóc thực to. Trong khi da thịt nàng càng ngày càng cương cứng lên hơn bao giờ hết. Đào biết mình hơn ai hết, không thế nào nàng chịu nổi trong hoàn cảnh này rồi. Thà rằng không có ai đụng tới thì thôi, chứ nhưbây giờ, có khác gì mũi tên đã bắn đi, nó phải lao thẳng về phía trước, làm sao dừng lại được.
Đào nắm chặt tay Hưng kéo xuống dưới, tay chàng đụng ngay phải một chất nước nhờn nhờn trên đùi nàng, và Hưng ngạc nhiên thấy Đào với tay bật ngọn đèn bàn rồi khóc nức lên, tung mền, chụp bộ đồ ngủ gần đó, mặc vội vào rồi tông ra cửa chạy thực nhanh. Chàng vừa định đuổi theo thì nhìn thấy bàn tay mình đỏ hoe, rướm máu.
Hưng bật ngọn đèn phòng cho sáng hơn. Chàng đã thấy chỗ Đào nằm loang lổ vết máu. Hưng như chợt tỉnh cơn mê. Phải chăng những háo hức vừa qua, cộng với những ly rượu hồi tối, đã làm cho chàng điên lên không còn biết nương tay với người vợ mới cưới còn trinh nguyên này nữa, làm cho nàng đau đớn tới sợ hãi phải chạy khỏi phòng.
Nhưng như vậy càng may,,vì ngay lúc chàng hộc lên, thân thể vừa teo lại vì chứng bệnh di truyền của giòng họ, là ngay lúc chàng làm cho Đào sợ hãi mà chạy đi. Nếu nàng còn nằm đó, Hưng sẽ phải ăn làm sao, nói làm sao với nàng trong đêm nay đây. Tuy nghĩ như vậy, không hiểu sao Hưng cũng chạy theo Đào. Chàng vừa ra tới đường thì cũng vừa lúc xe của Đào vọt đi. Cả hai vợ chồng chỉ có một chiếc xe Mini Van này, nên Hưng không thế nào làm gì hơn được là đứng nhìn theo chiếc xe vừa quẹo vòng qua khúc quanh nghĩa địa.
Trong khi đó, Đào đạp ga cho xe chạy đi thực mau. Nàng cố tình không cho Hưng theo kịp và làm như chưa biết sự hụt hẳng của chàng. Đồng thời, thọc tay vô quần, luồn qua đùi, rà tuốt vô tận trong, moi ra chiếc bong bóng cá nho nhỏ, có chứa chất máu giả, đã bị Hưng làm bể lúc hùng hổ đè nàng trên giường.
Ném chiếc bong bóng cá xuống đường, Đào thở mạnh nhẹ nhõm. Nàng lái xe chạy vòng quanh nghĩa địa. Vùng đất này chỉ chiếm một khoảng không rộng lắm nên chạy vài phút là Đào đã lại chạy qua nhà. Hưng vẫn còn đứng trước khách sạn. Đào cho xe chạy từ từ, cố tình cho Hưng chạy ra cản nàng lại, để chàng mở cửa xe leo lên ngồi ngay cạnh nàng. Đào làm bộ hờn mát nghẹn ngào.
- Bộ anh tính giết đêm nay em hay sao?
Hưng nắm lấy tay Đào năn nỉ.
- Anh xin lỗi em.
Đào cố tình mở một lối thoát cho Hưng.
- Em đã bảo anh đừng uống nhiều rượu quá mà không nghe. Lúc ấy anh còn biết gì nữa đâu.
Hưng vịn ngay vào câu nói của Đào, thì thào.
- Thì em cũng biết mà. Anh đâu có cố tình thế đâu về phòng đi em.
Đào vờ vĩnh.
- Về phòng bây giờ để anh xé em ra nữa hay sao.
Hưng nói ngay.
- Anh thề không đụng vô em đêm nay nữa.
Đào để cho Hưng nắm lấy tay nàng, không vùng vằng như trước nữa, nói nho nhỏ.
- Anh có chắc được như vậy hay không?
Hưng như mở cờ trong bụng. Sự thực, dù cho Đào có đòi hỏi chàng đè nàng ra nữa, Hưng cũng không làm được. Thân thể chàng qua mộtphútcăng thẳng, nay đã xẹp xuống như một chiếc bong bóng sì hơi. Chàng hớn hở nói:
- Anh thề có trời đất làm chứng. Nếu có làm như lúc nãy nữa cho xe cán chết không toàn thây đi. Đào vội vàng bịt miệng Hưng lại, gắt nho nhỏ.
- Anh chỉ được cái nói bậy thôi. Ai bảo anh thề chứ.
Hưng sung sướng bóp nhẹ bàn tay người vợ mới cưới.
- Thôi em chó xe đậu lại đi mà truyen tinh duc . Đi vòng vòng hoài làm chi vậy.
Đào mỉm cười, Hưng đậu xe bên lề đường hỏi:
- Ủa, em đậu xe ở đây làm chi vậy. Sao không lái xe về nhà?
Đào vờ vĩnh nói.
- Em muốn đậu xe ở đây cho anh rã hết rượu đã rồi mới về. Về bây giờ anh lại dở chứng làm sao em chịu nổi.
- Anh đã nói rồi mà, không có nữa đâu.
Tắt máy xe, Đào chồm qua ôm lấy chàng, hôn lên môi Hưng thực mạnh làm chàng ngạc nhiên tới sững sờ. Bờ môi Đào nóng bỏng, thân thể nàng vẫn căng cứng và run rẩy. Hưng hoang mang không hiểu bây giờ phải làm gì nữa. Khi Đào rà bờ môi xuống cổ chàng, Hưng càng ngạc nhiên hơn, thì thào hỏi:
- Em hết đau rồi hả?
Đào nói như rên rỉ.
- Anh còn nói nữa, làm người ta muốn chết đây nè.
- Anh đã thề không làm gì em đêm nay nữa rồi mà.
Đào vẫn nói như mê.
- Cũng vì thương anh mà em đâu có để anh thiệt thòi trong đêm tân hôn này được. Chúng mình ngồi đây cho tới sáng nghe anh. Trong xe, dù anh có muốn cũng không làm gì em hơn được, chứ về phòng em sợ lắm.
- Anh đã nói rồi mà, anh không làm gì nữa đâu.
Đào nũng nịu, nói như hờn mát. .
- Bộ anh không chiều em nữa hay sao. Em đã nói rồi, dù cho có ngồi đây, em cũng không để anh thiét thòi mà.
Hưngbiếtchắcrằng, dù cho có về phòng bây giờ, chàng có muốn làm gì hơn nữa cũng không được. Cái bệnh di truyền ác nghiệt này đã hại cả giòng họ chàng từ bao lâu nay rồi. Hưng vờ vĩnh nói. .
-Thôi, anh chiều em vậy. Để bao giờ em hết đau đớn rồi em phải bắt đền cho anh đó nghe. '
Đào cười thầm trong bụng về câu nói giả dối của Hưng. Anh chàng đâu có biết, với kinh nghiệm xác thịt của Đào, nàng đã biết hết tình trạng sinh lý của anh ta từ khuya rồi. Nàng đã có thai với Hớn từ hai tháng nay. Cũng vì vậy mà Đào đã dục Hưng làm đám cưới liền như vậy. Bây giờ mà sì ra cái vụ bất lực của Hưng, e rằng khó dấu cái bào thai oan nghiệt này. Bởi vậy, Đào cố tìm cách làm cho Hưng tự tin ở mình hơn nữa. Nàng làm bộ ngây thơ, đau đớn như bị Hưng hành hạ ghê gớm lắm. Sự thực thì lúc này thân thể Đào đang cương lên sự ham muốn tột cùng. Nàng cắn lên vai Hưng, cố tìm nơi đây những kích thích tối thiểu còn lại. Hưng lại tưởng Đào muốn đền bù cho mình sự mất mát trong đêm động phòng. Chàng càng thương Đào hơn bao giờ hết, vòng tay ôm chặt lấy nàng. Hưng nhìn qua làn tóc nàng ra ngoài. Mấy cô gái điếm chạy qua chạy lại trên lề đường. Chàng để ý tới một cô gái tóc vàng mướt, đang đứng ở gốc cây gần đó, trên tay cô ta đang cầm một cây đèn cầy. Cô nàng thực trẻ, dù thân hình hơi đẫy đà, nhưng nhìn khuôn mặt biết ngay con bé chỉ khoảng mười mấy là cùng. Cái mặt non choẹt búng ra sữa thế kia mà không hiểu sao đã làm gái đứng đường rồi.
Chiếc xe của Hưng dán giấy kính phản chiếu tứ phía, nên bên ngoài không nhìn thấy được bên trong. Cô gái trẻ đứng dưới gốc cây bỗng chạy lại sát bên xe chàng, vì có một lão già vừa đi tới. Cô nàng nắm lấy tay ông ta rồi rà một tay vô quần lão. Người Hưng bắt đầu nóng lên. Con bé kéo ngực áo xệ xuống. Bộ ngực no tròn lồ lộ, trắng muết và đứng thẳng. Bỗng chàng nghĩ tới Đào, nó phải to gấp hai ba lần của nàng. Hưng luồn một tay vô ngực áo nàng. Chàng hơi ngạc nhiên khi không thấy Đào phản ứng gì hình như nàng còn hơi ưỡn lên cho bàn tay chàng thoải mái hơn nữa.
Miệng Đào đã rà xuống dưới. Hưng rùng mình vì không ngờ Đào lại mạnh bạo như vậy. Bên ngoài, hai bàn tay lão già đang máy mó lung tung trên ngực con nhỏ. Những gân xanh nổi trên bàn tay nhăn nheo tương phản hẳn với làn da mịn màng và căng cứng trên ngực con bé. Tự nhiên Hưng rên lên nho nhỏ. Con bé kiễng chân lên, hôn lên môi lão già, hình như nó đang thì thào một điều gì. Lão già đưa một tay ra sau móc bóp. Hưng thấy lão móc mấy tờ giấy hai chục đô trao cho con bé. Con nhỏ nhét tiền vô cạp quần, chùn mình xuống, từ từ cởi hàng nút quần lão già ra.
Có lẽ con nhỏ và lão già tưởng có hai thân cây che hai bên, chiếc xe Mini Van của Hưng che phía ngoài đường và phía trong lại là bức tường nghĩa địa nên họ thực tự nhiên.
Đâu có biết những gì họ đang làm ở đó chỉ cách chỗ chàng ngồi vài gang tay. Bây giờ Hưng mới khám phá ra, lão già thực lỳ lợm. Và không ngờ cả chàng nữa, cũng bị ảnh hưởng không ít. Chàng mừng rỡ vừa khám phá ra một nguyên lý của sự sống. Lúc ấy có lẽ lão già đã không chịu nổi nữa, nên ôm cứng lấy con nhỏ kéo nhanh nó vô nghĩa địa. Chàng nhìn theo cho tới khi họ đi sâu vô bóng tối, và chỉ một lúc sau, Hưng nhìn thấy thêm một đốm sáng nữa chập chờn, leo lắt bên trong...
Ngày hôm sau, mãi tới chiều Hưng mới thức dậy. Lúc Đào lái xe về nhà có lẽ cũng năm, sáu giờ sáng gì rồi. Hưng mệt nhoài, chàng không ngờ miệng lưỡi Đào đã làm cho thân thể chàng muốn khô lại, không còn một chút nước nào trong người nữa. Nàng làm cho chàng cong cớn trong xe. Chiếc xe lúc đầu tưởng chật chội, ai ngờ khi Đào kéo chàng ra băng sau, cả hai thu mình trong chiếc ghế như một thế giới thần tiên nho nhỏ. Hưng đã để mặc tình Đào chủ động, vì chàng không muốn làm cho nàng sợ hãi như vừa rồi. Nhưng khác hẳn với những gì chàng tưởng, Đào lại như một con mãnh thú xông xáo tới ghê hồn.
Chỉ có điều, nàng không để cho Hưng đụng. tới phần dưới của cơ thể. Nhưng cũng vì thế mà cho tới giờ phút này, chàng vẫn giữ được cái bí mật tình trạng sinh lý yếu kém của mình. Bởi vì mỗi lần thân thể chàng cương lên vài giây rồi xẹp xuống, chàng lại đổ tội cho tình trạng vướng víu và chật trội trong xe, cũng như giữ lời hứa không đi xa hơn nữa, tránh cho nàng sự đau đớn như lúc ở trong phòng. Hưng tưởng Đào đã tin tưởng thực sự vào những gì chàng nói, và tự nhiên chàng cũng thấy có một chút hối hận trong những lời nói giả dối này.

Lúc thức dậy, Hưng không còn thấy Đào nằm bên chàng nữa. Nàng viết một mảnh giấy nho nhỏ để trên gối.
Anh yêu,
Thấy anh ngủ ngon quá, em không nỡ đánh thức anh dậy. Em đem cái khăn trải giường đi giặt, vì không muốn tụi nhân viên khách sạn nhìn thấy những vết máu đêm qua. Em sẽ mua một ít đồ ăn đem về phòng để anh khỏi phải ra ngoài ăn. Đừng đi đâu, chờ em về nhé anh.
Vợ cưng của anh.
Bây giờ Hưng mới để ý mình nằm trên nệm không có khăn trải giường. Chàng đã ngủ mê mệt tới nỗi Đào kéo cả khăn trải giường ra, đem đi giặt mà mình không biết. Hưng hơi tiếc rẻ, nếu biết trước, chàng đã kê một chiếc khăn bên dưới để có vật lưu niệm quí giá đó. Nhưng bay giờ thì trễ rồi. Đào đã đem đi giặt và không bao giờ có thể tìm lại được một kỷ vật quí giá như vậy cho nàng nữa?
Hưng ngồi dậy, bước ra cửa sổ, kéo tấm mành mành nhìn ra đường. Trời đã nhá nhem tối. Những cô gái đứng đường đang lượn qua lượn lại bên dưới. Chàng nhớ lại cảnh con nhỏ và lão già đêm qua bên chiếc ve Mini Van mà lòng bồi hồi. Chàng tự nghĩ, phải chăng những động tác đó có thể cứu vãn được cuộc sống sinh lý của chàng.
Hơn ai hết, Hưng biết, cứ mỗi khi làm tình, chỉ vài phút sau khi chung đụng. Có nước non phái nữ dính vô da thịt là thân thể chàng teo lại như một đứa trẻ lên ba. Tối qua Hưng đã để ý, khi Đào mơn trớn, vuốt ve, chàng cũng chưa thấy có gì thay đổi. Tới khi nhìn thấy hành động của con bé đứng đường với lão già. Tự nhiên người chàng nóng lên dễ sợ. Lúc ấy Hưng mường tượng thân thể lão già kia chính là chàng, và cũng vì thế mà da thịt chàng đã căng lên một thời gỉan dài mà từ trước tới nay chưa bao giờ chàng tưởng tượng được.
Đang suy nghĩ miên man, có tiếng mở khóa lách cách. Hưng biết ngay là Đào về. Chàng ra núp sau cánh cửa. Chờ cho Đào vô hẳn phòng, Hưng nhào ra chụp lấy Đào, hù một tiếng thực lớn làm Đào ré lên. Nàng buông bịch đồ ăn, ôm chầm lấy Hưng. Đấm vào lưng chàng bùm bụp.
- Anh ác quá hà... Em không chịu đâu.
Hưng cười khanh khách.
- Coi cái mặt em kìa. Mới có thế mà đã xanh dờn rồi.
Đào cắn mạnh vô vai Hưng làm chàng nhẩy nhổm. Kéo nàng nhào lên giường. Đào cười tích thú, ôm cứng lấy Hưng, nói:
- Cho anh chết luôn... ai bảo hù em.
Vừa nói, nàng vừa luồn cả hai tay vô mình Hưng. Hơi nóng trong người chàng làm nàng thật dễ chịu. Thân thể Hưng từ từ nóng lên hơn nữa khi bàn tay Đào rà xuống dưới, luồn qua lưng quần. Đào đã khám phá ra một điều hết sức quan trọng. Khi nàng mơn trớn chàng, thân thể Hưng đáp ứng thực mau chóng. Nhưng khi ráp lại với nhau thì tự nhiên Hưng cũng teo lại thực mau như khi chàng hứng lên. Cũng vì vậy mà Đào nghĩra một cách. Khi chàng đè nàng ra, leo lên mình nàng một chút là Đào đẩy Hưng ra ngay, làm bộ la đau, không cho chàng tiến xa hơn nữa. Thủ thuật này đã làm cho Hưng giữ được thân nhiệt lâu hơn trong thân thể chàng. Như thế vừa giúp cho Hưng dấu cái yếu điểm của mình, vừa có cớ mai sau nói cái thai trong bụng nàng là của chàng. Chứ không thế nào lại có thai mau chóng như vậy với một người bất lực như Hưng được. Điều này cũng lại càng làm cho Hưng tin tưởng lấy được một người vợ trong trắng và ngoan hiền như hàng ngày chàng thường ca tụng nàng.
Chưa bao giờ Đào thấy tinh thần thoải mái và vui sướng nhưngày hôm nay. Nàng có Hưng làm tấm bình phong che đi những thác loạn của tuổi trẻ những ngày qua. Nàng lại có Hớn, một cái mỏ bạc vô tận. Nhiều khi Đào cũng thấy mình tội lỗi với Hớn vì dối gạt quá nhiều. Nhưng nghĩ cho cùng, những đồng tiền của Hớn bất quá chỉ là sựthừa hưởng gia tài của một gia đình lợi dụng quyền bính trong tay, làm giàu trên mồ hôi xương máu của đồng bào khốn cùng trong cuộc chiến đẫm máu vừa qua.
Hơn thế nữa, chính Hớn đã được hưởng thụ cái quí giá nhất đời con gái của Đào. Và chàng cũng chẳng tử tế gì khi sống lén lút với nàng. Nhất là khi nghe tin nàng có bầu, không muốn cho nàng phá thai, lại trốn tránh trách nhiệm, xúi Đào đi lấy chồng. Sở dĩ có chuyện ngược đời như vậy vì vợ Hớn sinh toàn con gái, và chàng lại là con trai duy nhất trong gia đình. Bây giờ cần người nối dõi tông đường nên hy vọng cái bào thai của Đào là con trai. Khi xúi Đào đi lấy chồng, Hớn lập luận dù sao đó cũng là hòn máu của chàng, và lá rồi sẽ rụng về cội chứ có đi đâu mà mất mát gì. Nhất là cái gia tài trong tay Hớn há không phải là miếng mồi cho đứa con hoang này mai sau trở về tìm cha thực sự của nó mà hưởng thụ hay sao.
Với con người Hớn như vậy, nên Đào dẫu có những phút ray rứt thoáng qua, nhưng nàng nghĩ như vậy cũng vừa cho con người ích kỷ như Hớn. Và nhiều khi nàng lại thích thú với những dối gạt của nàng với con người vô trách nhiệm và tham lam này. Bởi vì sự thực, đứa con trong bụng nàng bây giờ đã chắc gì là của Hớn. Tại sao nó không phải là của Hiền. Anh chàng bếp chánh trong nhà hàng của nàng. Con người trông khờ khạo, cục mịch lại có một sức sống mãnh liệt tới ghê hồn. Có nhiều lúc Đào tự nghĩ nếu Hiền chưa có vợ và một đàn con tám đứa nheo nhóc như thế này, chắc chắn nàng đã trở thành vợ của chàng rồi. Bởi vì chỉ có Hiền mới làm nàng thỏa mãn được những đòi hỏi xác thịt ghê gớm sôi lên cuồn cuộn trong cơ thể nàng hàng ngày.
Những buổi sáng sớm, trời còn lờ mờ tối. Khi ba má Đào chưa ra tiệm, cũng như những chị phụ bếp chưa tới làm. Đào phải ra mở cửa nhà hàng cho Hiền hâm nóng thức ăn thì hai đứa lại cuộn lấy nhau trong nhà kho, trên chiếc giường nhỏ để ba má nàng nghỉ trưa.
Lúc ấy Hiền như một con mãnh thú, và vòng tay Đào căng ra đón nhận tất cả trong lạc thú tuyệt vời. Có một điều làm cho Đào hài lòng nhất là con người Hiền thực sự hiền như cái tên của chàng. Dáng dấp khù khờ, cục mịch. Sau những giờ phút cương lên, lồng lộn như giông bão thì Hiền lại trở về với con người hiền từ thực sự của chàng. Một điều cô chủ, hai điều cô chủ. Không ai có thể ngờ được sáng nào chàng cũng ôm ấp, vầy vò Đào như vậy.
Ngay cả khi Đào có bầu, Hiền cũng chẳng biết ất giáp gì Sáng sáng vẫn chỉ biết tung nàng lên, đè nàng xuống, vật nàng ra, ôm nàng lại... và tiếp tục nấu bếp để tháng tháng lãnh lương. Có lẽ đối với Hiền như vậy là đã quá đầy đủ rồi. Trong đởi chàng không còn muốn gì hơn tình trạng hiện nay nữa.
Mấy hôm Đào ở nhà sửa soạn đám cưới, Hiền cũng thấy buồn buồn. Cuộc đời chàng hình như bị hụt hẳng thực sự Dáng dấp có điều hơi ngẩn ngơ, chậm chạp. Mẹ Đào ra thế nàng mở cứa cho Hiền. Hôm đầu Hiền nhìn bà ta mà liên tưởng tới Đào muốn phát điên lên được. Nhưng làm sao chàng dám nhúc nhích. Lạng quạng có khi ở tù chứ không chơi. Mặc dù chàng đã thấy mẹ Đào cũng có vài cử chỉ lẳng lơ lắm.
Sáng sớm nay, mẹ Đào vừa mở cửa cho Hiền vô tiệm thì Đào xuất hiện. Nàng nói muốn nấu vài món đồ bổ dưỡng thật đặc biệt cho Hưng ăn. Nàng lại nhờ mẹ về nhà lấy mấy món cần thiết lặt vặt, lấy cớ là con gái mới về nhà chồng không thể trở về nhà ngay được. Khi mẹ Đào vừa đi khỏi. Đào gài cửa phía trong cẩn thận. Hiền nhìn thấy ngay. Chàng biết là gài cửa như vậy thì ở ngoài, dù có chìa khóa cũng không mở cửa vô tiệm được.
Khi Đào trở vô. Nàng không vào nhà bếp mà lại đi thẳng xuống nhà kho ở từng dưới. Hiền hí hửng theo nàng ngay. Vừa tới gần chiếc giường mọi khi hai người nằm, Hiền đã lụp chụp ôm Đào liền. Đào cười khúc khích nói:
- Tối qua người ta mới động phòng còn đau lắm đó.
Hiền cười hì hì, nhớ lại chiếc bong bóng cá có bơm máu giả Đào nhờ làm, chàng đã trao cho nàng trong bữa tiệc cưới tối qua. Hiền rà một tay vô quần Đào thì thầm:
- Cái bong bóng cá có tốt không. Em còn để trong này à?
Đào cười khúc khích vì cái khờ khạo của Hiền, nàng nói đùa.
- Anh cũng muốn thấy cái đó ở trên giương à?
Hiền cười hề hề. Kéo nhanh hàng nút áo phía trước Đào bật ra. Bộ ngực căng tròn của nàng vươn lên lồ lộ. Chàng vục mặt xuống liền làm Đào phải rít lên. Chính Hiền cũng không hiểu tại sao lần này Đào lại đáp ứng chàng mau chóng như vậy. Hàng ngày, phải một lúc sau nàng mới lồng lộn lên được. Vậy mà hôm nay, quần áo nàng tự động bật tung ra ngay từ giây phút ban đầu rồi. Hiền hơi luýnh quýnh vì chưa kịp sửa soạn tinh thần. Nhưng chỉ vài phút sau, chàng lấy lại được phong độ ngay. Có lẽ cũng vì những ngày vắng nàng. Thân thể bị dồn nén, nay có dịp nổ tung ra nên chàng chồm lên cuồn cuộn như sóng nước đại dương lênh láng...
Khi Đào đã thỏa mãn, nàng trở về khách sạn trong vòng tay Hưng. Bây giờ chỉ còn là vờ vĩnh. Những bồn chồn, thèm khát bấy lâu nay vừa lắng dịu. Màn kịch cô gái trinh nguyên trong đêm tân hôn lại càng dễ dàng diễn xuất hơn bao giờ hết. Để cho Hưng mò mẫm nàng một hồi. Đào thay quần áo ngủ, bảo chàng:
- Anh ăn với em mấy miếng đi cho đỡ mệt. Em về tiệm bảo chú Hiền nấu những món đặc biệt cho anh đó.
Hưng cảm động thực sự. Chàng không ngờ Đào săn sóc chàng chu đáo như vậy. Chàng nhìn nàng bằng con mắt xót xa.
- Tối qua anh đã làm em đau đớn tới thế mà sáng nay em còn dậy sớm, lo đồ ăn cho anh như vậy nữa hay sao?
Đào hôn nhẹ lên má Hưng, nói:
- Biết vậy thì tối nay anh phải ngoan nghe. Chờ vài ngày nữa mới được đụng tới em, anh có chịu không?
Hưng cười hì hì, tát yêu vô má nàng thì thầm.
- Tuần trăng mật mà em. . .
Đào làm bộ phụng phịu nói:
- Em không chịu đâu.
Hưng ép sát vào mình Đào thì thào:
- Em coi nè, làm sao anh chịu nổi.
Đào còn lạ gì tình trạng này của Hưng, nhưng nàng cũng làm bộ la lên:
- Anh ghê quá hà, em không chịu đâu.
Hưng cũng làm bộ nói cứng.
- Em cấm vụ này trong tuần trăng mật thì kẹt quá.
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012
truyện tình dục những tiếng rên
Bước chân ra khỏi nhà, lòng tôi nhộn hẳn lên. Quên hết lời dặn của mẹ ... "là con gái, phải cẩn thận khôn ba năm, dại một giờ" ... ui chao, cac bà mẹ Việt Nam thiệt là khổ; gì cũng lo, gì cũng sợ!
Tôi nào còn bé bỏng đâu! 20 tuổi rồi, đi đâu cũng bị mẹ kè kè theo sau. Tôi và Bình đã thương nhau từ 4 năm naỵ vậy mà mỗi khi .... đi tơí nhà Bình, là bị mẹ đi theo. Nhưng hôm nay lại ngoại lệ, sinh nhật Bình tổ chức ở Nhà Hàng Đông Phương, vậy mà mẹ cho đi một mình. Trèo lên xe, đạp ga, thấy đã sao đâu! Bình hơn tôi 7 tuổi, tháng tơí sẽ tốt nghiệp trường luật. Hai đứa quen nhau trong sinh nhật một người bạn. Năm ấy, tôi 16 tuổi, lớp 11, gặp Bình ở nhà nhỏ Quyên. Nhớ lại đêm ấy, tôi còn măc cỡ. Bình lăm le lại làm quen, ai dè, mẹ từ bếp đi lên, nhẹ nhàng sai tôi đi lấy nươ'c cho bà, có lẽ Bình ngạc nhiên nhiều, nên chỉ chào và lỉnh qua chỗ kha'c. Cũng có lẽ do trời định, nên sau hôm ấy, nhà nhỏ Quyên tổ chư'c tiệc tùng hoaì và cũng tình cờ sao ấy, Bình và mẹ ảnh cũng thường xuyên dự tiệc nhà Quyên. Lâu ngày thành thân, đôi bên gia đình thầm lặng ủng hộ mối quan hệ của chúng tôi ... và chuyện tình chúng tôi từ từ hé nở dươí sựủng hộ của hai bên gia đình ...
Tít tít; tiếng alarm xe hơi kêu, khung cảnh phiá ngoaì nhà hàng làm tôi ngạc nhiên nhiều vì... xe vắng quá. Bình có nhiều bạn, gia đình ảnh khá giả, làm sao mà vắng khach trong ngày sinh nhật được? "hay là mình tơí quá sớm?" tôi tự hỏi, tôi nhìn quanh lần nữa, thấy xe Bình đậu ngoaì parking lot, yên tâm tôi bươ'c vào nhà hàng, tay vén nhẹ mái toc thề, hôm nay gió quá, gió tốc vả váy tôi lên ...
"giám sát" và
-0-
Quen Uyển 4 năm trời, chưa bao giòBình thấy Uyển đẹp như hôm
nay: tay vén toc thề, tay vịn chiếc váy ... cặp giòUyển thon, daì, vòng
eo số 8, cộng thêm chiếc quần lót hồng nhạt đang bơñ cợt vơí gió phiá
trong ... Lòng Bình xao động khi nghĩ tơí chuyện ... vợ chồng. Nhớ lại
mỗi lần hai đứa đi coi phim, Bình thường thám hiểm tấm thân ngọc ngà của
Uyển, nhưng chưa một lần đi quá giơí hại yêu đương. Bình có hứa vơí hai
bên gia đình là phải đợi đến khi ra trường rồi mơí tính tơí chuyện chồng vợ ...
- à ha, anh tơí sớm, nghĩ tơí ai mà ngồi đờ ra đó?
- nghĩ tơí em! Và tơí ca'ch phạt em!
- sao lại phạt em?
- con gái, ra đường mặc váy ngắn, để gió tốc cả lên ...
- hứ, anh nhìn lén em? - vưà noí Uyển vưà nũng nịu ngã vào người Bình
Bình nhẹ nhàng đỡ người yêu, hôn lên môi nàng:
- Mẹ có hỏi gì không?
- Mẹ hình như busy chuyện gì đó, she chỉ noí: con gái, khôn 3 năm,
dại 1 giờ, phải cẩn thận vơí .... quỷ râu xanh của anh!
- Is she really say that?
- Nah, she chỉ dặn ... cẩn thận mà thôi - Vưà noí, Uyển vưà
híhí cười.
Bình nhìn quanh, vội sờ vú Uyển vànoí: Anh đâu có mất uy tín đến vậy! Như điện giựt, Uyển nhúm người lại và hoảng hốt nhìn quanh, la cho có lệ: anh kỳ, nhà hàng sáng chưng muh anh dám ...
Bình không noí, tiếp tục luồn tay vô tay aó Uyển, vo nhẹ nhũ hoa nàng, tay bên kia, Bình lật lật Menu vànoí: "bà xã đi chợ đi" Uyển hồn viá lên mây, noí cho có lệ "sinh nhật anh, anh muốn gì bà xã cũng chiù, vậy anh kêu thư'c ăn đi"
- Bà xã nhớ nha " sinh nhật anh, anh muốn gì bà xã cũng chiù" noí
thì phải giữ lời đó nha!
....
Uyển cảm thâ'y hạnh phuc quá, sinh nhật Bình, chỉ co' 2 đứa, không ồn ào, nhiều ýnghiã .... bữaăn thật thân tình vơí những đụng chạm cố ý...
- anh nè, anh noí sao vơí ba mẹ anh vậy ?
- dễ mà, anh 27 tuỏi rồi, đâu có khó khăn như em chứ!
- Mẹ em tưởng đãi đông người nên mơí cho em đi một mình ...
Tiếng đàm thoại của đôi tình nhân khuất dần theo bóng hoàng hôn.
Thấy Bình lái xe về hướng ngoại ô, Uyển để tay lên đuì chàng Và hỏi: đi coi phim hả anh?
- Nah, sinh nhật mà đi coi phim, chán lắm, anh sẽ dẫn em tơí một chỗ, em sẽ chẳng bao giờ
- đâu vậy ?
- em nhắm mắt lại, không được mở ra cho đến khi anh noí em mở
- uh oh, bật mícho em biết đi mà...
- nhắm mắt lại, anh thương ...
Uyển ngoan ngoañ nhắm mắt lại, mặc đời, trôi theo Bình .
quên.
-0-
Tiếng xe đóng, Bình diều Uyển xuống xe, đi bộ qua sân sỏi,
tiếng thông lao xao, cảnh có lẽ thơộng lắm, định hé mắt nhìn, nhưng bàn
tay tham lam của Bình đã làm Uyển mất lý trí, nó làm Uyển rùng mình từng
hồi, lu'c nhột, lu'c đau, lu'c rạo rực, nàng biết vú mình đang cương
cứng trong bàn tay của Bình, sướng quá, nhột quá, nên không còn tâm trí
để mở mắt nhìn nơi mình đang đi qua ... tiếng lách cách chià khoá mở cửa ...
- em mở mắt ra được chưa ?
- chưa ... em đứng im nha...
chưa đến một phút sau, Bình noí:
- rồi, em mở mắt ra đi ...
Ánh sáng diù dịu của đèn cầy trên chiếc bàn xinh xắn, cùng hai ly rượu, và chiếc bánh birthday làm Uyển ngạc nhiên ... "đây là nơi nào?" "là quà sinh nhật của anh do em tặng" ... Uyển đinh noí chi đo', nhưng môi Bình đã vội vã khoá miệng nàng lại ...
Lưỡi Bình tham lam xoắn tít trong miệng nàng, bàn tay chàng không còn nhẹ nhàng như lu'c ởạp xin nê, nó tham lam mở từng nút aó nàng ra ... änh ơi, đừng làm vậy... Bình vẫn không trảời, chàng dùng sưc mạnh đàn ông của mình cởi bỏ hết quần aó trên người Uyển ra ... Uyển co ro vuì trong người Bình, mặt sợ hãi "anh ơi, em sợ ..."
- đừng sợ, dù sao, tháng tơí mình cũng cươí nhau rồi ...
- nhưng em muốn để dành tơí tháng tơí ...
Không trả lời, Bình diù nàng xuống giường, nút vú nàng thật mạnh, Uyển cong người từng đợt... Bình thong thả hôn từ vú, xuống thấp hơn, Uyển măc cỡ, che lấy chim mình, Bình nhẹ nhàng gỡđặt một nụ hôn daì vào đó, hai tay chàng ta'ch chim nàng ra, chàng say sưa nhìn con chem chép hồng rực của mình, chàng đưa lưỡi vào lỗ và liếm thật chậm, Uyển rướn người lên và phát ra những âm thanh dâm dật ... Bình biết, nàng bây giờ đã thuộc về mình nên chàng thật chậm, liém, móc, mút hôn chim nàng ... thỉnh thoảng chàng liếm nhẹ xuống hậu môn nàng, những lu'c ấy, như điện giựt, nàng rươ'n cao người lên như thầm noí: "nữa đi"... năm phút trôi qua mà nhưả tiếng, lưỡi chàng đưa nàng vào mê hồn trận, tiếng rít từ nàng phát ra, làm chàng nhớ tơí những đêm đại học ở Cali, đám gái mất trinh, cứ cuốn lấy chàng để hút hết tinh mật ...
Cu chàng cứng ngă'c, không còn chịu được nữa, chàng tuột quần aó mình ra và thì thầm bên tai nàng:
- từ nay, em là vợ anh, không được cho ai đụng vô chim, vô vú nhạ
Nàng ngoan ngoañ gật đầu ... Bình mañ nguyện ngồi tựa lưng vào gối và noí: Em làm cho anh sướng như anh mơí làm cho em đi, hôm cu anh, mút cu anh đi ...
Uyển run run làm theo, Bình hạnh phuc vơí sự run rẫy của nàng, Đó là bằng chứng trinh trắng chưa từng xảy ra trong đời nàng ...lưỡi Uyển liếm nhẹ cu chàng, Bình một tay vén toc nàng, một tay se vú... bỗng nhien Bình nhấn cu vào miệng nàng, chiếc cu daì, cứng làm Uyển mốn nôn ra, 30 giây sau, Uyển quen vơí ki'ch thươ'c cu chàng và bắt đầu hứng thú mút khi thấy Bình rên ... "á'''', bà xã mút đã quá... á'''''" cùng vơí tiếng thét làmột đợt tinh trùng bắn sâu vào cổ họng nàng, sự nhớt nhờn và muì tinh trùng làm Uyển rùng mình muốn oí, Bình vội noí: em nuốt vào đi, bổ lắm đó..." Uyển e dè nhìn chàng như không tin, nhưng Bình chẳng chịu rút cu ra thì làm sao mà nhả được? đành nuốt ... cũng không đến nổi gớm như nàng nghĩ, nàng bỗng mỉm cười, tựấu hổ vơí mình ...
- bà xã cười gì đó?
- Em tưởng là ghê lắm, nhưng ... cũng ngon!
....
-o-
Đợt
một đã xong, cả hai nghĩ giải lao bằng 2 ly rượu và phim sex, đã 11:30
đêm, cho nàng về thì tiếc, mà tiếp thì khuya! sao bây giờ` .... bỗng
Bình noí: Em gọi về cho Mẹ và noí tiệc đã tàn, nhưng cả đám còn đi hát
Karaoke ... đi ... Uyển đang mê mẩn vơí những hình ảnh dục vong trong
phim, đâu nở bỏ đi, nên nghe theo ngay ...
- Mẹ ha?? sao giọng Mẹ lạ vậy ?
- à, mẹ đang bận chu't việc, con sắp về chưa ?
- Mẹ ơi, con xin phép Mẹ, cho con đi tơí 3 giờ, vì bạn bè ảnh đoì đi
hát Karaoke ...
- sao khuya vậy ? .... ừ, nhưng trươ'c khi về nhà, con kêu cho mẹ yên
tâm nha .
- okie Mẹ, bye bye
-----
- ai vậy em?
- Con Uyển, 3 giờ nó mơí về
- vậy là anh có giờ"dập em" thêm vaì đợt nữa ...
vưà noí, Bảo vừa dập thật mạnh vào chim Hồng từ phiá sau, Hồng chổng đít thật cao để đón trọn cu chàng. Từ ba Uyển, tơí những người tình ... chưa ai chơi đã bằng Bảo , daì, dai, dẻo, đủểu, đủ trò... tiếc là Bảo đã có vợ, chứ không, Hồng cũng sẽ chiêu quân.
... Nhớ lại đêm động phòng, Ba Uyển cũng dập nàng tan nát, đau,
thốn và đa ~ cứ lẫn lộn nhau ... Ông cũng có con cu daì ... tiếc là ông mất sớm, không thì cuộc đời nàng đâu đến nổi thiếu thốn tình yêu truyen tinh duc để phải share tình vơí kẻ khac ... Những cú dập từ phiá sau của Bảo đã đem Hồng về vơí hiện tại, nàng bất cần, nàng dũng mảnh, ngoáy đít thật mạnh như muón đọ sưc vơí Bảo ....
-----
sau break time, như đã lại sưc, Bình tiếp tục đợt hai, miệng chàng lại tham lam nu't vú nàng, tay chàng mo'c hột le nàng cho đến khi nươ'c nhờn ra thật nhiều, chàng rời vú nàng và chuyển xuống chim, hút thật mạnh những tinh hoa con gái của nàng, chàng liếm thật sạch những nhờn thơm trinh trắng, cu chàng bắt đầu hùng dũng ngo'c lên, Uyển chợ đợi sự xung phá của chàng trong miệng nàng, nhưng không, Bình ngồi dậy, banh hai chân nàng ra và để cu vào lỗ chim nàng, chàng đẩy nhẹ, Uyển lắc đầu, nhăn mặt, Bình trấn an: "chỉ lần này, sau đó, em sẽ sướng lắm" Uyển chưa hoàng hô`n thì "Ö'T"nguyên con cu của Bình đã nằm trong nàng, rát chút ... nhưng không đến nổi tệ như bạn bè noí ... Bình chậm lại, coi phản ứng của Uyển ... thấy nàng nhăn mặt, chàng xót ruột hỏi "ëm ok không"
Uyển chớp nhẹ đôi mặt noí: " ëm chịu được" Bình sung sướng nă'c .... Uyển bắt đầu thấy đã & bắt đầu rên theo nhịp nă'c của chàng ... Bình muốn lấy cu ra để đổi kiểu nhưng sợ nàng đau nên cứ nhẹ nhẹ năc cho đến khi thấy Uyển bắt đầu hoà mình bằng ca'ch nâng đít lên, lu'c đó, Bình bắt đầu dốc sư'c, những cú nê.n chày mạnh dạn dện vô phi'a trong nàng, tiếng ót ép, chọp chẹp từ chim Uyển làm chàng hứng khởi thêm ... định bắn luôn vào người nàng, nhưng chàng sợ Nàng co'thai nên ngưng lại, lật nàng nằm xấp xuống ...
Thật mạnh, chàng la'ch cu vào lỗ chim nàng, vơí tư thế này nàng sẽ cảm được sợi gân căng của cu chàng và sự chuyển động của nó... "ummmm, sướng quá ông xã ơi .... ummmmm" Bình mỉm cười toại nguyện, hai tay chàng bóp thật mạnh hai gò vú của nàng rồi keó tơí , keó lui, Uyển sướng tơí điên và bắt đầu gào thét ... Bình bỗng rút cu ra, Uyển như hụt hẩng : "what's wrong?" Bình cười thầm, và chà cu lên lỗ đít nàng, cạ cạ vaì cái .... bất thình lình, chàng đóng mạnh vào chim nàng, tiếng ré hứng khởi của nàng làm chàng thêm khí thế, cứ thế, Bình lấy nhớt từ chim, dùng cu bôi lên hậu môn nàng rồi dập cu lại vào lỗ chim, sự đứt đoạn làm Uyển luyến tiếc và phục tùng ... "nữa đi anh, pleaseeeeeee". Bình như không nghe, rút cu ra và để lên khe đít rồi chà mạnh, Uyển nứng quá, van xinh ... "ông xã ơi, em đã quá, nữa đi ông xã..." Như người trên ban phép, Bình thu'c mạnh vào chim Uyển, sự mạnh bạo làm Uyển thấy phê, nàng bắt đầu ngoáy đít để đón nguyên đòn gánh của Bình, nàng cảm được con cu chàng đang tung hoành trong người mình, quên hết những baì học thày cô dạy cho ca'ch ngưà thai ở trường, nàng bất chấp bầu bì, nên cứ ngoáy và ngoáy cho đến khi Bình noí : "em làm vậy, anh ra đó..." .... "nhưng em đang sướng muhhhh .... "
Không trả lời, Bình rút cu ra, lấy hai tay banh đít nàng ra, đặt đầu khấc lên lỗ đít nàng và ấn nhẹ, nàng đau, nhưng không muốn từchối vì vẫn chưa quên những sung sươ'ng mà chàng mơí đem đến cho mình, thấy không phản ứng, Bình nhấn thêm tí nữa, Nàng bỗng ré lên "á'''''" Chàng biết nàng thật sự đau nên rút cu ra khỏi đít và tấn thật mạnh vào chim nàng ..."ôiiiii, đã quá ông xã uiiiiii"
Và cứ thế, Bình vờn vơí chim đít nàng, cho đến khi nàng quen vơí con cu chàng trong lỗ đít thì bỗng nhiên, Bình thu'c thật mạnh vào đít nàng, và ngoáy, và ngoáy, cho đến khi khí bắn ra ...
....
Nàng hờng dỗi : "anh làm em đau ...."
- Anh tránh thai cho em đó em biết không ?
- ummm, em tin ông xã , nhưng, anh làm đít em hurt lắm, anh biét không ?
- Noí nữa, anh đè em ra thêm lần nữa bây giờ... Bình hăm hở hù.
Uyển đâu kém, tha'ch thư'c: anh dám không? Bình ôm Uyển vào lòng và vỗ về: Cám ơn bà xã đã cho anh món quà sinh nhật quý giá ...
----------
Bảo bắt Hồng chổng đít cao, hai tay banh lồn ra cho chàng ngắm, "gái một con có khac" chàng nghĩ thầm. Lỗ chim đã chuyển sang maù hơi tái, nhưng lỗ còn chặt và khít khao, chứng tỏ ít chơi trai! Đâu như con vợ chàng, dâm dật, chơi chồng và chơi máy cùng một luc nên lỗ tang hoang ... Sự cọ sát trong chim Hồng làm chàng sướng, cộng thêm cái lỗ đít hoa cau nhèm nhẹp nhớt làm chàng muốn đâm quá... không biết có nên không, vì đụ Hồng 6 tháng nay, chưa bao giờ chàng dám đụng tơí đít nàng... lý trí mất, lòng dâm dật đã chiến thắng, Bảo rút cu ra khỏi chim nàng và thật mạnh, đâm xuyên lỗ đít Hồng, đau quá, Hồng chổng mông và thét : änh làm gìvậy ? Lu'c này, Bảo không còn biết gì ngoaì sự sung sướng, mặc nàng thét, cu chàng cứ thuc sâu vào lỗ đít, bót quá, chàng đành bắn tung toé tinh trùng trong đít Hồng, vaì giây sau, chàng ngã vật ngườiống lưng Hồng cùng rên thoả mañ ...
Lấy chồng, mất chồng, ngủ vơí bao tình nhân ... vậy mà không ngờ, đêm nay, lại cóngười phá trinh lỗ đít nàng ... hờng giận và đau thốn làm nàng nằm bẹp và thút thít khoc ... Bảo vỗ về, xoa xoa quanh lỗ đít nàng và noí: "anh về li dị vợ, dọn sang vơí em nha ?" ... lời của Bảo như viên thuốc giảm đau, Hồng lặng im vuì đầu vào gối, và chổng mông cao hơn để Bảo làm dịu vết da bịỗ đít ... Bảo dâm dật, banh đít Hồng ra, ngắm nhìn những vết cắt đang rướm maú trộn vơí tinh trùng do chàng tạo ra, mỉm cười, chàng thọc ngón tay vào đó, ngoáy thật nhẹ, thật nhẹ cho đến khi Hồng rên lên ... và quên đi trời đã gần sáng, mà con gái vẫn chưa về ....
----------
Gần ba giờ sáng, cu Bình lại cương lần nữa, Uyển lo sợ nhìn đồng hồ và noí: "chết rồi anh ơi, em phải về ..." Bình luyến tiếc trấn an "Mẹ không gọi là ok, em đừng sợ, thêm lần nữa rồi anh đưa em về nha ?" Uyển nũng nịu: änh thammmmm" Bình cười chọc "đêm động phòng là vậy mà"
Ngày càng mạnh dạn, Bình nhồi vú Uyển thật mạnh, năm ngón tay chàng in trên vú nàng ngày càng rõ làm Uyển có cảm tưởng, mất trinh là mất hết sự nâng niu, nhẹ nhàng. Bình bắt đầu bóp, cắn vú và đụ vơí sự hùng dũng mà chàng chưa từng làm vơí Uyển bao giờ...
Đây là lần thứ 3 trong đêm, do vậy sự đụ đeó keó daì hơn bao giờ hết, Bình đem hết taì nghệ đụđéo từ đại học mang ra trình diễn làm Uyển đê mê và sợ hãi ...
Lần này, Bình chơi khac lần trươ'c là đụ đít & đụ Chim cùng một lu'c, đít Uyển bắt đầu quen vơí cu Bình nên nàng bắt đầu thấy sướng; bì lại, Bình cũng điệu nghệ lắm, nếu cu trong đít thì chàng lấy tay thọc vào chim, nếu cu trong chim thì chàng lấy tay thọc ngoáy lỗ đít ... cho đến khi cầm không nổi, chàng dện cu thật mạnh vào đít nàng và bắn hết yêu thương vào đó....
-o-
Mệt rã người, Uyển leo lên lầu, nhè nhẹ bươc vào phòng, thay đồ & ngủ vuì, quên cả baó cho Mẹết mình đã về ...
Trong khi đó, dươ'i nhà, Bảo và Hồng cứ dập vuì nhau đến khi cả hai mệt lã, thiếp vào giấc ngủồi nào không hay ...
ki xu ra'ch trong l bi h
-o-
Bươc xuống cầu thang, Uyển ngạc nhiên khi thấy chú Bảo đến chơi sớm:
- Dạ Mẹ, và chú Bảo con đi học, học xong con vô thư viện làm baì, tối mơí về ...
- con ngoan, nhớ gọi phone cho mẹ nha con ...
- dạ
...
Hồng lo lắng nhìn theo bươc chân Uyển, Bảo nheo mắt nhìn vú Hồng qua lớp aó ngủ ... "Mình bắt đầu nữa chưa cưng ? ....
... Tiéng mút lưỡi, tiếng sột soạt cởi, xé aó, tiếng rên sướng khi Bảo tọc tay vào lỗ chim Hồng nhưả lời của buổi sớm mai .... thay cho câu tr
Hết
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
truyện tình dục nàng loan
Loan ngả lưng ra ghế, người nhễ nhại dầu chóng nắng. Mắt Loan từ từ
nhắm lại hiu hiu theo con gió mát... Một giọng cười ồ ồ từ bên trái cất
lên của cậu Đức cùng mấy cô gái mới quen, làm nàng hơi bực bội... Phía
bên phải, giọng trầm của ba nàng đang rì rà bên tai mẹ, càng làm nàng
thêm khó chịu... Mồ hôi bắt đầu rịn ra, Loan cảm nhận bộ bikini của
mình rinh rít... Nàng muốn cởi tung nó ra để giải thoát bộ ngực phát
triễn quá nhanh trong vòng hai tháng qua...
Trở người, Loan phủi cát dính trên đùi, cố tình xua đi ồn ào của ba má nàng. Một cái gì đó kích thích mỗi khi nàng phớt lên vùng mu! Trời nóng thiệt, làm người nàng cũng nóng theo. Nàng quyết định mở mắt, ngồi lên, và nhìn mơ hồ ra phía biển để tìm chút thoải mái. Nhưng cái khô khốc ở cổ họng làm nàng thêm bức rức. Nàng bỗng cần uống một cái gì đó cho đỡ khát, song lại thấy làm biếng di chuyển.
- "Loan? Sao ngồi thừ ra đó?," giọng mẹ nàng cất lên.
- "Dạ, không có gì," Loan trả lời lấy lệ. Nàng lại nằm xuống, nhắm mắt, và nghĩ tới cái cảm giác tăng tăng giữa hai đùi nàng. Có lẽ cảm giác này sẽ làm cho nàng thấy nguôi ngoai sự bực dọc...
- "Chắc là không có gì?," mẹ nàng hỏi tiếp.
- "Mẹ, con KHÔNG CÓ GÌ MÀ!," nàng bỗng gắt lên, rõ ràng do cái bực của mồ hôi và nắng gắt lây sang.
- "Quỳnh, kệ nó!," ba nàng nói khẻ với mẹ nàng, rồi quay sang hướng Loan la lớn, "Muốn bơi ra đảo với ba không?"
Loan lưỡng lự rồi nói:
- "Thôi. Con định về phòng. Nắng quá, dộp da hết rồi." Nàng lăn qua, lọn tóc đuôi gà hất về phía sau, đen tuyền dưới con nắng, rồi lượm cái khăn quấn ngang hông. Thân hình của nàng cong vút, vễnh ngược thật đúng là con gái mới lớn!
- "Về thiệt à?," mẹ nàng hỏi. Giọng bà có lẽ lo lắng. "Anh Khiêm, để tui về theo nó."
- "Kệ mà," ông nhấn mạnh, "Bà ở đây với tui. Nắng nóng thiệt. Nó với thằng Đức giăng nắng từ sáng... từ khi tụi mình còn ‘cái đó đó...' ở trên phòng." Ông đặt lên lên vai vợ, cười hà hà, ngầm đẩy đưa.
Bà Quỳnh liền ngồi phắt dậy, đẩy tay ông ra giả vờ đánh trống lãng:
- "Coi chừng... Đức...," bà nhìn quanh kêu lớn, vói theo hướng của Loan, "ĐỨC ĐÂU? Kêu cậu đi về phòng với con, Loan. Anh con đâu?"
- "Mẹ này," Loan nhằn. "Con 15 tuổi rồi. Về phòng một mình có sao đâu."
- "Nhưng có ai đi theo...," bà vừa nói tới đó thì ông Khiêm kéo tay bà lại. Bà bỗng la toáng lên, ra vẻ bực dọc, "ĐỪNG KÉO TUI KIỂU ĐÓ NGHEN CHƯA!"
Khiêm giơ hai tay lên:
- "Sorry... bình tĩnh... sorry. Em coi, nó chỉ về phòng thôi. Mình có thể trông chừng mà. Ban ngày ban mặt mà... Thôi, nằm nghỉ đi. Đừng lo quá mà... mau già cho coi!..."
Bà Quỳnh cắn môi dưới, suy gẫm. Đôi mắt nâu của bà long lanh, với mái tóc nhuộm vàng óng giống người Phi hơn Việt nam. Ngực bà hơi trệ nhưng săn chắc, coi trẻ hơn lứa tuổi 36 của bà. Sở dĩ bà Quỳnh lo lắng cho Loan là vì cách đây 10 ngày thôi, chuyện xảy quá sức tưởng tượng... Bây giờ, nó vẫn còn in trong óc bà... "Làm sao mà không... Thôi thì mình cố gắng đừng lo xa quá," bà nghĩ ngợi như vậy rồi ngả lưng ra ghế. Vừa lúc đó, ông Khiêm nhìn lại phía Loan gật đầu, không quên dặn:
- "Mẹ cho phép rồi... Nhớ khóa cửa kỹ càng..."
- "NHỚ ĐÓ!" bà Quỳnh chồm lên dặn lại một lần nữa.
- "Nhớ mà. Mẹ đừng lo nữa," Loan nói vọng lại. Loan cười mĩm với mẹ rồi bước nhanh về phía phòng. Nàng thấy anh nàng chạy nhanh về phía biển, rượt đuổi với một cô gái và một thằng con trai.
Cửa khóa xong. Máy lạnh mở lên, hơi lạnh chan hòa vô phòng ngủ và phòng khách. Loan thấy bớt bực bội. Nàng trút khăn quấn ngang mình ra. Khi đi ngang phòng ngủ của mẹ nàng, Loan không khỏi liếc nhìn vô trong. Lòng tò mò vẫn cứ reo rắt trong đầu nàng mấy tuần qua. Diễn cảnh gì thường xảy ra trong phòng ba mẹ nàng. Lần này cũng chẳng có gì lạ hơn ngoài giường chăn nhàu nát, chứng tỏ một sự vật lộn nào đó.
Không nghĩ gì hơn, nàng đi vội vô phòng riêng. Cảm giác bớt lo lo như trước nữa. Cởi luôn bộ bikini, nàng đi nhanh vô phòng tắm. Tắm một lúc cho đã đời. Xong, nàng xấy khô tóc, và đứng ngắm mình ở trong kiếng. Nàng nghiêng nghiêng ngắm thưởng sự tươi trẻ trên khuôn mặt. Bộ ngực săn chắc, đôi núm hồng tươi, nhỏ híu như hột trái trùm ruột...
Dò dọc theo thân thể, nàng thử chạm lên mông, rồi ngấm nghía. Nàng lại thấy nhúm lông đen tuyền mọc loăn xoăn trên vùng mu, vừa vặn như có ai khéo cắt tỉa. Tò mò, nàng khẻ vạch hai bên ra, ngắm cái gò thịt trăng trắng nổi quầng lên sau lớp lông như gò núi sau bức màn sương... Nàng lại thấy ở giữa một đốt thịt nhỏ bằng nửa ngón tay út, nổi quầng lên, đụng vô như tê giựt. Nàng không những đụng một lần mà nhiều lần, và cảm nhận cái tê đại chảy rần trong thân thể mới lớn.
Rồi... nàng đăm chiêu, tự hỏi, nếu như người đàn ông nào đó nhìn thấy nàng trần truồng như bây giờ, hay như hắn sẽ đặt tay lên người nàng, rờ vô chỗ kín, hoặc như làm "chuyện ấy" với nàng? Chắc rằng hắn sẽ thích lắm. Nàng cũng thích nữa! Thích như cái đêm kinh hoàng đó vậy?! Nó cứ ám ảnh nàng không nguôi...
Nàng lim dim, lưng tựa vô bồn rửa mặt, tay mân mê theo cảm tính, theo đòi hỏi của thể xác. Thật khó hiểu cái cảm giác đó khi chưa bao giờ từng gặp, truyen tinh duc nàng không tin vào mắt mình khi cả vùng bẹn nàng đã ướt đẫm. Hay đó là mồ hôi, nàng ngờ vực. Nhưng rõ ràng chất nhờn đó tiết ra từ bên trong không giống mồ hôi. Nàng bỗng thấy thú về sự phát hiện đó, và vui khi thấy mình đã trưởng thành.
Nàng lại vô tình bắt gặp mình đứng trần trụi trước kiếng, hai chân giang hai bên tự hồi nào. Mặt đỏ hây hây, nóng bừng, nàng tự cười duyên với mình trong kiếng và động cơ nào đó bắt nàng ướm bàn tay vô giữa hai đùi. Bóp nhẹ trên hai thớ thịt nổi quầng... Nàng bắt đầu rên khẻ... Mắt mở mơ màng chỉ đủ thấy đôi núm vú đã cương lên, đỏ thẩm... "Tại sao... tại sao nó lại sướng lạ lùng thế?!..." Nàng lại nghĩ ngợi, nghĩ tới cái đêm kinh hoàng đó làm nàng thấy ấm ức làm sao... "Tại sao... tại sao hắn lại chê một thiếu nữ như mình! Hắn lại chọn mẹ... chứ không chọn nàng?!..."
Rít một hơi dài, Loan bỗng buông tay. Nàng day lưng đi ra phòng tắm mà vẫn còn thấy tưng tức về chuyện lần đó. Nàng quăng mình lên giường và nhắm mắt lại, nghiền ngẫm cái lý do nào đó trong đầu. Nhưng rồi bàn tay nàng như bị lực hút nam châm cứ kéo nàng xuống bẹn. Nàng phát hiện mình tự nhiên dạng đùi ra, chân đưa lên hơi co lại. Nàng như muốn tìm cái tư thế nào đó trong cái đêm kinh hoàng nọ, hay như cố thử tìm cái cảm giác đó ra sao khi cửa mình nàng bị va chạm. Và như vậy, lưng nàng như oằn lên mỗi khi nàng chạm vô chỗ hiểm... Nàng liếm môi liên tục trong khi đầu lắc lia không ngừng... "Quả thật nó ngây ngất lạ lùng! Hèn gì... hèn gì mà mẹ nàng cứ oằn quại giống như nàng đây," nàng nghĩ...
Và hình ảnh trần truồng của người đàn ông hì hục trên thân thể lõa lồ vật vã của người đàn bà cứ len lõi trong trí tò mò của nàng... "Cái giống của đàn ông cứng cáp, nổi quầng các lằn gân đó, đâm toạt vô giữa hai gò mông mẹ. Nhưng... nhưng... tại sao lại không chịu đâm toạt vô người nàng?!..." Nước nhờn lại ứa ra, trơn và rít. Nàng cắn răng khi ngón tay tay nàng trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông nàng vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như một điệu nhảy rock không bài bản.
Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Nàng không thể cản nó trào ra nữa. Nàng đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp... Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Nàng thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn... cho tới khi nàng cảm thấy đau... thì ngừng.
Nhưng chỉ một lúc sau, nàng lại phát hiện mình như một con nghiện, nghiện với cảm giác ngộ nghĩnh... nghiện cái cảm giác lâng lâng... muốn ngừng vì sợ tội nhưng tiếc nuối khi rời tay... Nàng buông thỏng người, nằm duỗi ra giường. Cảm giác sướng rơn cứ trồi lên, dồn dập. Hình ảnh của cái đêm kinh hoàng đó lại chợt vụt về trong trí nàng... Hai thằng xông vô nhà, say khướt. Một thằng nắm lấy mẹ nàng và thằng kia lục lọi tìm bắt nàng trốn trong ngạch cửa, và mang ra phòng khách. Mẹ nàng la toáng khi thấy nàng bị xé rách áo và giãy dụa hơn khi thấy quần nàng cũng bị giựt đứt.
Đến bây giờ, Loan vẫn không hiểu tại sao tên đó không hiếp nàng. Có lẽ hắn sợ không đủ thời gian để hiếp một đứa còn trinh như nàng vì "đi vô" sẽ khó khăn hơn?! Thay vậy, hắn chỉ bóp vú nàng, rồi bắt nàng quỳ xuống, hắn vạch quần móc cái đàn ông của hắng ra va bắt nàng nắm ngậm cái "của nợ..." đen đúa, gân guốc, đang cương cứng... "KHÔNG... KHÔNG!," mẹ nàng hét lớn, "CON TÔI CÒN TUỔI ĐI HỌC!" Nhưng lời nói của bà như gió thổi ngang tai. Tên kia đã đè mẹ nàng xuống... Loan chỉ thấy mẹ được nửa mắt. Tên nọ trong tư thế khom xuống kéo tuột quần mẹ ra rồi xé banh cái quần lót... Hắn lèn vô giữa hai chân bà, áp bụng vào háng bà...
Loan nhớ lại cảnh mẹ bị đè hai tay vòng lên trên đầu, ngực ưỡn cong lên... mẹ lo ngoáy lại nhìn nàng một cách lo lắng không để ý tới thằng kia đang cầm cái của nợ lừa lừa dưới háng của bà... khi tên nọ xọt "con lợn lòng" vô giữa háng bà, bà chỉ kịp thét lên... Khi ấy thì miệng của Loan cũng bị lèn chặt bởi một vật căng cứng, nhớp nhúa. Sự co thắt của nó và vị mằn mặn quệt lên lưỡi nàng, làm nàng muốn nôn ói...
- "ĐM, già mà còn ngon! Lồn bót ghê..." tên nọ vừa hì hục trên bụng của mẹ vừa nói...
- "Ừ! Cái miệng nầy cũng sướng lắm..." gã nọ cũng họa theo thằng bạn rồi cuối nhìn Loan, "Nút đi. Con bé!," hắn vừa nẩy háng vừa kéo đầu Loan về phía bụng, đâm khúc gân vào sâu trong miệng nàng... theo một động tác đều đặn...
Trở lại với thực tại, đang nằm trên giường, Loan vẫn còn thấy hình ảnh đó diễn ra liên tục trong trí nàng kể từ mấy ngày qua. Cảnh mẹ nàng bị "nhồi" như một con rối. Cảnh nàng đang ngậm "nó" ở trong miệng, mà tai thì nghe tiếng phì phạch bên kia ghế sofa, không khác gì hơn một con nô lệ tình dục.
Nàng nhớ tới cái vị mằn mặn, cái chất nhơn nhớt đó phóng thẳng vô cổ họng nàng. Hai hòn cứ liên tục vỗ lên cằm nàng, rồi đầu nàng bị kéo rít vô bẹn hắn như muốn bẹp dí. Nghẹt thở. Rồi hắn kéo ra. Chất long lỏng đó vẫn còn tòn teng trên môi nàng. Loan bệt ra như kẻ không hồn. Nàng cố phun, nhưng nghẹn lại. Rồi cố nuốt, nhưng càng nuốt càng bị rướng ngay cổ họng...
Rồi thì cậu Đức và cha nàng xuất hiện trong bối cảnh bàng hoàng tức tửi. Ba nàng xông vô quện thùng sơn cầm trên tay lên đầu của tên đứng trước mặt nàng. Cậu Đức thì lao tới đập túi bụi lên tên kia. Một cuộc đánh đấm diễn ra trong căn phòng nhỏ. Nước sơn văng tứ tung... Loan chỉ nhớ mẹ và nàng rút nhau vô trong góc, trần truồng, ôm nhau thút thít...
Loan ngả đầu ra giường một lần nữa để trí tưởng tượng của cô bay xa hơn. Tại sao người bị hiếp của đêm đó không phải là nàng, nàng vẫn tư lự... Nếu như...nàng gánh việc đó thay cho mẹ thì... sẽ tốt hơn không. Ít ra là mẹ nàng sẽ không gặp ác mộng như mấy hôm vừa qua. Hay như không nóng giận với ba và nàng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Nàng thừa biết mẹ nàng vẫn còn tủi nhục lắm...
Loan lại mở mắt. Nơi bẹn nàng vẫn còn hoen ướt và đỏ thẩm. Nàng hơi mặc cảm, không biết làm gì hơn là suy nghĩ... "Tủi nhục?" Nàng chả thấy tủi nhục gì hết. Quả thật cái cảm giác "nó" giựt giựt trong miệng nàng không thể nào quên được. Không biết cái cảm giác "giựt giựt" đó trong lồn nàng có làm nàng quên luôn mình là ai không? Nàng biết nó sẽ sướng lắm vì nó sẽ rất vừa vặn với âm đạo của nàng. Phải chăng đó là sự tự nhiên mơ mộng của đứa con gái mới lớn? Nàng thầm nghĩ, rồi thiếp đi lúc nào không hay...
Trở người, Loan phủi cát dính trên đùi, cố tình xua đi ồn ào của ba má nàng. Một cái gì đó kích thích mỗi khi nàng phớt lên vùng mu! Trời nóng thiệt, làm người nàng cũng nóng theo. Nàng quyết định mở mắt, ngồi lên, và nhìn mơ hồ ra phía biển để tìm chút thoải mái. Nhưng cái khô khốc ở cổ họng làm nàng thêm bức rức. Nàng bỗng cần uống một cái gì đó cho đỡ khát, song lại thấy làm biếng di chuyển.
- "Loan? Sao ngồi thừ ra đó?," giọng mẹ nàng cất lên.
- "Dạ, không có gì," Loan trả lời lấy lệ. Nàng lại nằm xuống, nhắm mắt, và nghĩ tới cái cảm giác tăng tăng giữa hai đùi nàng. Có lẽ cảm giác này sẽ làm cho nàng thấy nguôi ngoai sự bực dọc...
- "Chắc là không có gì?," mẹ nàng hỏi tiếp.
- "Mẹ, con KHÔNG CÓ GÌ MÀ!," nàng bỗng gắt lên, rõ ràng do cái bực của mồ hôi và nắng gắt lây sang.
- "Quỳnh, kệ nó!," ba nàng nói khẻ với mẹ nàng, rồi quay sang hướng Loan la lớn, "Muốn bơi ra đảo với ba không?"
Loan lưỡng lự rồi nói:
- "Thôi. Con định về phòng. Nắng quá, dộp da hết rồi." Nàng lăn qua, lọn tóc đuôi gà hất về phía sau, đen tuyền dưới con nắng, rồi lượm cái khăn quấn ngang hông. Thân hình của nàng cong vút, vễnh ngược thật đúng là con gái mới lớn!
- "Về thiệt à?," mẹ nàng hỏi. Giọng bà có lẽ lo lắng. "Anh Khiêm, để tui về theo nó."
- "Kệ mà," ông nhấn mạnh, "Bà ở đây với tui. Nắng nóng thiệt. Nó với thằng Đức giăng nắng từ sáng... từ khi tụi mình còn ‘cái đó đó...' ở trên phòng." Ông đặt lên lên vai vợ, cười hà hà, ngầm đẩy đưa.
Bà Quỳnh liền ngồi phắt dậy, đẩy tay ông ra giả vờ đánh trống lãng:
- "Coi chừng... Đức...," bà nhìn quanh kêu lớn, vói theo hướng của Loan, "ĐỨC ĐÂU? Kêu cậu đi về phòng với con, Loan. Anh con đâu?"
- "Mẹ này," Loan nhằn. "Con 15 tuổi rồi. Về phòng một mình có sao đâu."
- "Nhưng có ai đi theo...," bà vừa nói tới đó thì ông Khiêm kéo tay bà lại. Bà bỗng la toáng lên, ra vẻ bực dọc, "ĐỪNG KÉO TUI KIỂU ĐÓ NGHEN CHƯA!"
Khiêm giơ hai tay lên:
- "Sorry... bình tĩnh... sorry. Em coi, nó chỉ về phòng thôi. Mình có thể trông chừng mà. Ban ngày ban mặt mà... Thôi, nằm nghỉ đi. Đừng lo quá mà... mau già cho coi!..."
Bà Quỳnh cắn môi dưới, suy gẫm. Đôi mắt nâu của bà long lanh, với mái tóc nhuộm vàng óng giống người Phi hơn Việt nam. Ngực bà hơi trệ nhưng săn chắc, coi trẻ hơn lứa tuổi 36 của bà. Sở dĩ bà Quỳnh lo lắng cho Loan là vì cách đây 10 ngày thôi, chuyện xảy quá sức tưởng tượng... Bây giờ, nó vẫn còn in trong óc bà... "Làm sao mà không... Thôi thì mình cố gắng đừng lo xa quá," bà nghĩ ngợi như vậy rồi ngả lưng ra ghế. Vừa lúc đó, ông Khiêm nhìn lại phía Loan gật đầu, không quên dặn:
- "Mẹ cho phép rồi... Nhớ khóa cửa kỹ càng..."
- "NHỚ ĐÓ!" bà Quỳnh chồm lên dặn lại một lần nữa.
- "Nhớ mà. Mẹ đừng lo nữa," Loan nói vọng lại. Loan cười mĩm với mẹ rồi bước nhanh về phía phòng. Nàng thấy anh nàng chạy nhanh về phía biển, rượt đuổi với một cô gái và một thằng con trai.
*
* *
Loan ngừng ở cửa phòng, chìa khóa ở trên tay. Những ngón
tay nàng run run vì nàng vẫn luôn nghĩ tới cảm giác tê tái đó từ nãy
tới giờ. Miệng nàng bỗng khô quánh. Nàng mạnh dạn tra chìa vô ổ, và đẩy
cửa ra. Một cái gì đó làm cho nàng hơi lo lắng. Cái đêm kinh hoàng đó
thiệt đáng sợ nên mẹ nàng cứ khăng khăng bắt nàng phải khóa cửa đàng
hoàng, không để chuyện đó tái diễn nữa.* *
Cửa khóa xong. Máy lạnh mở lên, hơi lạnh chan hòa vô phòng ngủ và phòng khách. Loan thấy bớt bực bội. Nàng trút khăn quấn ngang mình ra. Khi đi ngang phòng ngủ của mẹ nàng, Loan không khỏi liếc nhìn vô trong. Lòng tò mò vẫn cứ reo rắt trong đầu nàng mấy tuần qua. Diễn cảnh gì thường xảy ra trong phòng ba mẹ nàng. Lần này cũng chẳng có gì lạ hơn ngoài giường chăn nhàu nát, chứng tỏ một sự vật lộn nào đó.
Không nghĩ gì hơn, nàng đi vội vô phòng riêng. Cảm giác bớt lo lo như trước nữa. Cởi luôn bộ bikini, nàng đi nhanh vô phòng tắm. Tắm một lúc cho đã đời. Xong, nàng xấy khô tóc, và đứng ngắm mình ở trong kiếng. Nàng nghiêng nghiêng ngắm thưởng sự tươi trẻ trên khuôn mặt. Bộ ngực săn chắc, đôi núm hồng tươi, nhỏ híu như hột trái trùm ruột...
Dò dọc theo thân thể, nàng thử chạm lên mông, rồi ngấm nghía. Nàng lại thấy nhúm lông đen tuyền mọc loăn xoăn trên vùng mu, vừa vặn như có ai khéo cắt tỉa. Tò mò, nàng khẻ vạch hai bên ra, ngắm cái gò thịt trăng trắng nổi quầng lên sau lớp lông như gò núi sau bức màn sương... Nàng lại thấy ở giữa một đốt thịt nhỏ bằng nửa ngón tay út, nổi quầng lên, đụng vô như tê giựt. Nàng không những đụng một lần mà nhiều lần, và cảm nhận cái tê đại chảy rần trong thân thể mới lớn.
Rồi... nàng đăm chiêu, tự hỏi, nếu như người đàn ông nào đó nhìn thấy nàng trần truồng như bây giờ, hay như hắn sẽ đặt tay lên người nàng, rờ vô chỗ kín, hoặc như làm "chuyện ấy" với nàng? Chắc rằng hắn sẽ thích lắm. Nàng cũng thích nữa! Thích như cái đêm kinh hoàng đó vậy?! Nó cứ ám ảnh nàng không nguôi...
Nàng lim dim, lưng tựa vô bồn rửa mặt, tay mân mê theo cảm tính, theo đòi hỏi của thể xác. Thật khó hiểu cái cảm giác đó khi chưa bao giờ từng gặp, truyen tinh duc nàng không tin vào mắt mình khi cả vùng bẹn nàng đã ướt đẫm. Hay đó là mồ hôi, nàng ngờ vực. Nhưng rõ ràng chất nhờn đó tiết ra từ bên trong không giống mồ hôi. Nàng bỗng thấy thú về sự phát hiện đó, và vui khi thấy mình đã trưởng thành.
Nàng lại vô tình bắt gặp mình đứng trần trụi trước kiếng, hai chân giang hai bên tự hồi nào. Mặt đỏ hây hây, nóng bừng, nàng tự cười duyên với mình trong kiếng và động cơ nào đó bắt nàng ướm bàn tay vô giữa hai đùi. Bóp nhẹ trên hai thớ thịt nổi quầng... Nàng bắt đầu rên khẻ... Mắt mở mơ màng chỉ đủ thấy đôi núm vú đã cương lên, đỏ thẩm... "Tại sao... tại sao nó lại sướng lạ lùng thế?!..." Nàng lại nghĩ ngợi, nghĩ tới cái đêm kinh hoàng đó làm nàng thấy ấm ức làm sao... "Tại sao... tại sao hắn lại chê một thiếu nữ như mình! Hắn lại chọn mẹ... chứ không chọn nàng?!..."
Rít một hơi dài, Loan bỗng buông tay. Nàng day lưng đi ra phòng tắm mà vẫn còn thấy tưng tức về chuyện lần đó. Nàng quăng mình lên giường và nhắm mắt lại, nghiền ngẫm cái lý do nào đó trong đầu. Nhưng rồi bàn tay nàng như bị lực hút nam châm cứ kéo nàng xuống bẹn. Nàng phát hiện mình tự nhiên dạng đùi ra, chân đưa lên hơi co lại. Nàng như muốn tìm cái tư thế nào đó trong cái đêm kinh hoàng nọ, hay như cố thử tìm cái cảm giác đó ra sao khi cửa mình nàng bị va chạm. Và như vậy, lưng nàng như oằn lên mỗi khi nàng chạm vô chỗ hiểm... Nàng liếm môi liên tục trong khi đầu lắc lia không ngừng... "Quả thật nó ngây ngất lạ lùng! Hèn gì... hèn gì mà mẹ nàng cứ oằn quại giống như nàng đây," nàng nghĩ...
Và hình ảnh trần truồng của người đàn ông hì hục trên thân thể lõa lồ vật vã của người đàn bà cứ len lõi trong trí tò mò của nàng... "Cái giống của đàn ông cứng cáp, nổi quầng các lằn gân đó, đâm toạt vô giữa hai gò mông mẹ. Nhưng... nhưng... tại sao lại không chịu đâm toạt vô người nàng?!..." Nước nhờn lại ứa ra, trơn và rít. Nàng cắn răng khi ngón tay tay nàng trượt tới tắp lên lằn giữa, nơi quầng lên một đốt thịt bóng lưỡng như lưng con tôm nướng bơ. Mông nàng vễnh ngược, run run theo từng đợt của cảm giác. Hai chân thì như đá vít liên tục trên không như một điệu nhảy rock không bài bản.
Nước nhờn càng lúc càng nhiều. Nàng không thể cản nó trào ra nữa. Nàng đưa tay kia banh luôn hai bên ra, tay còn lại nàng xọc liên tục vô giữa, tùy theo cảm tính, mà cho nó vỗ phành phạch lên mặt trên. Hơi đau nhưng cực lạc tràn khắp... Rồi mỗi lúc nàng rên lớn hơn như không còn sợ ai nghe thấy. Sự co thắt trong âm đạo bắt đầu trỗi dậy như muốn nuốt ngón tay nào vô trong. Nàng thả trôi theo sự đòi hỏi của cơ thể, cứ đút sâu nó hơn... cho tới khi nàng cảm thấy đau... thì ngừng.
Nhưng chỉ một lúc sau, nàng lại phát hiện mình như một con nghiện, nghiện với cảm giác ngộ nghĩnh... nghiện cái cảm giác lâng lâng... muốn ngừng vì sợ tội nhưng tiếc nuối khi rời tay... Nàng buông thỏng người, nằm duỗi ra giường. Cảm giác sướng rơn cứ trồi lên, dồn dập. Hình ảnh của cái đêm kinh hoàng đó lại chợt vụt về trong trí nàng... Hai thằng xông vô nhà, say khướt. Một thằng nắm lấy mẹ nàng và thằng kia lục lọi tìm bắt nàng trốn trong ngạch cửa, và mang ra phòng khách. Mẹ nàng la toáng khi thấy nàng bị xé rách áo và giãy dụa hơn khi thấy quần nàng cũng bị giựt đứt.
Đến bây giờ, Loan vẫn không hiểu tại sao tên đó không hiếp nàng. Có lẽ hắn sợ không đủ thời gian để hiếp một đứa còn trinh như nàng vì "đi vô" sẽ khó khăn hơn?! Thay vậy, hắn chỉ bóp vú nàng, rồi bắt nàng quỳ xuống, hắn vạch quần móc cái đàn ông của hắng ra va bắt nàng nắm ngậm cái "của nợ..." đen đúa, gân guốc, đang cương cứng... "KHÔNG... KHÔNG!," mẹ nàng hét lớn, "CON TÔI CÒN TUỔI ĐI HỌC!" Nhưng lời nói của bà như gió thổi ngang tai. Tên kia đã đè mẹ nàng xuống... Loan chỉ thấy mẹ được nửa mắt. Tên nọ trong tư thế khom xuống kéo tuột quần mẹ ra rồi xé banh cái quần lót... Hắn lèn vô giữa hai chân bà, áp bụng vào háng bà...
Loan nhớ lại cảnh mẹ bị đè hai tay vòng lên trên đầu, ngực ưỡn cong lên... mẹ lo ngoáy lại nhìn nàng một cách lo lắng không để ý tới thằng kia đang cầm cái của nợ lừa lừa dưới háng của bà... khi tên nọ xọt "con lợn lòng" vô giữa háng bà, bà chỉ kịp thét lên... Khi ấy thì miệng của Loan cũng bị lèn chặt bởi một vật căng cứng, nhớp nhúa. Sự co thắt của nó và vị mằn mặn quệt lên lưỡi nàng, làm nàng muốn nôn ói...
- "ĐM, già mà còn ngon! Lồn bót ghê..." tên nọ vừa hì hục trên bụng của mẹ vừa nói...
- "Ừ! Cái miệng nầy cũng sướng lắm..." gã nọ cũng họa theo thằng bạn rồi cuối nhìn Loan, "Nút đi. Con bé!," hắn vừa nẩy háng vừa kéo đầu Loan về phía bụng, đâm khúc gân vào sâu trong miệng nàng... theo một động tác đều đặn...
Trở lại với thực tại, đang nằm trên giường, Loan vẫn còn thấy hình ảnh đó diễn ra liên tục trong trí nàng kể từ mấy ngày qua. Cảnh mẹ nàng bị "nhồi" như một con rối. Cảnh nàng đang ngậm "nó" ở trong miệng, mà tai thì nghe tiếng phì phạch bên kia ghế sofa, không khác gì hơn một con nô lệ tình dục.
Nàng nhớ tới cái vị mằn mặn, cái chất nhơn nhớt đó phóng thẳng vô cổ họng nàng. Hai hòn cứ liên tục vỗ lên cằm nàng, rồi đầu nàng bị kéo rít vô bẹn hắn như muốn bẹp dí. Nghẹt thở. Rồi hắn kéo ra. Chất long lỏng đó vẫn còn tòn teng trên môi nàng. Loan bệt ra như kẻ không hồn. Nàng cố phun, nhưng nghẹn lại. Rồi cố nuốt, nhưng càng nuốt càng bị rướng ngay cổ họng...
Rồi thì cậu Đức và cha nàng xuất hiện trong bối cảnh bàng hoàng tức tửi. Ba nàng xông vô quện thùng sơn cầm trên tay lên đầu của tên đứng trước mặt nàng. Cậu Đức thì lao tới đập túi bụi lên tên kia. Một cuộc đánh đấm diễn ra trong căn phòng nhỏ. Nước sơn văng tứ tung... Loan chỉ nhớ mẹ và nàng rút nhau vô trong góc, trần truồng, ôm nhau thút thít...
Loan ngả đầu ra giường một lần nữa để trí tưởng tượng của cô bay xa hơn. Tại sao người bị hiếp của đêm đó không phải là nàng, nàng vẫn tư lự... Nếu như...nàng gánh việc đó thay cho mẹ thì... sẽ tốt hơn không. Ít ra là mẹ nàng sẽ không gặp ác mộng như mấy hôm vừa qua. Hay như không nóng giận với ba và nàng chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt. Nàng thừa biết mẹ nàng vẫn còn tủi nhục lắm...
Loan lại mở mắt. Nơi bẹn nàng vẫn còn hoen ướt và đỏ thẩm. Nàng hơi mặc cảm, không biết làm gì hơn là suy nghĩ... "Tủi nhục?" Nàng chả thấy tủi nhục gì hết. Quả thật cái cảm giác "nó" giựt giựt trong miệng nàng không thể nào quên được. Không biết cái cảm giác "giựt giựt" đó trong lồn nàng có làm nàng quên luôn mình là ai không? Nàng biết nó sẽ sướng lắm vì nó sẽ rất vừa vặn với âm đạo của nàng. Phải chăng đó là sự tự nhiên mơ mộng của đứa con gái mới lớn? Nàng thầm nghĩ, rồi thiếp đi lúc nào không hay...
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012
truyện tình dục nàng dâu thời nay
Ông Tâm ngồi ở ghế sô pha uống trà buổi sáng, mỗi khi thức dậy ông có
thói quen này đã gần mười mấy năm, ngoài kia trời đã sáng rỏ mặt trời đã
lên khá cao, áng sáng chan hòa cả căn nhà, từ khi bà vợ của ông tử nạn
vì tai nạn xe cộ, ông cứ ở vậy nuôi hai đứa con cho nên người, Thanh và
Tuân hai người con trai của ông nay đã lớn chúng nó đã có việc làm, nên
giờ đây là giây phút cho ông nghỉ ngơi, sau bao năm dài quần quật đi làm
nuôi chúng nó, thằng con lớn của ông vừa lấy vợ xong cô con dâu dọn về
nhà ở chung với 3 cha con, căn nhà lớn rộng có được 4 phòng ngủ, trong
tâm ông dự tính chờ cho thằng Tuân lập gia đình xong là ông xong hết bổn
phận của người cha cả một đoạn đường đời dài đăng đẳng sau bao nhiêu
biến cố xảy ra ông đã vững chải và tự tin tiến tới, cũng có nhiều đêm
sau khi các con đi ngủ một mình ông cũng có những thèm khát về sinh lý,
vợ ông qua đời quá sớm khi ông vẫn còn ở độ sung mãn có nhiều lúc ông
định bước thêm một bước nữa, nhưng khi nghỉ đến cảnh mẹ ghẻ con chồng
ông chán nản ở vậy nuôi con cho đỡ phải phiền tóai, nhiều lúc dẫn các
con đi chơi nhìn những cô gái mơn mởn quần aó mỏng manh thấy cả đồ lót
tạo cho ông những thèm muốn, những đêm trằn trọc không cách nào ngủ được
ông phải tự mình thỏa mản bằng cách đi chơi đĩ nhưng những con điếm rẻ
tiền cũng không làm cho ông hài lòng, có lẽ quá thương con nên không ai
có thể thay thế được, moị chuyện xảy ra êm đềm như thế cho tới ngày
thằng Thanh con trai lớn của ông lập gia đình tất cả mọi sự đều đão lộn
đi khi Phượng cô con dâu có mặt trong căn nhà này.
Sau tuần trăng mật, Thanh đi làm trở lại, Phượng vẫn còn ngày nghỉ phép thường niên, căn nhà trở nên sạch sẽ và tươm tất hơn nhờ bàn tay của đàn bà, sau khi cưới nàng đề nghị với Thanh là dọn ra ở riêng cho thoải mái nhưng Thanh không chịu viện cớ ông Tâm đã lớn tuổi cần sự chăm sóc của chàng vì yêu Thanh nên Phượng chấp nhận về ở chung, ông Tâm ngồi ở ghế đọc báo những chữ cứ như nhảy múa trước mắt ông, người ông cứ như nóng rang lên khi nhìn thấy Phượng đang bò lê ở dưới sàn nhà để lau nhà, cặp vú to tròn rung rinh theo mỗi động tác qua cái áo hở cổ chẻ sâu, mỗi khi nàng nhoài người ra lau sàn nhà, ông thấy cả hai cái núm vú đỏ hồng bầu vú rung rinh theo từng cử động cái quần ngủ vải mỏng dính nhìn xuyên qua thấy đường chẻ của cái mông đít bên trong hình như không có quần lót, mỗi khi Phượng đứng lên để vắt nước ành sáng chiếu xuyên qua lớp vải ông còn nhìn thấy cả cái mu lồn nhô cao lông lồn đen lờ mờ như ẩn hiện sau lớp vải, con cu của ông dựng đứng lên dần dần cảm giác thèm muốn đàn bà mà ông cố gắng kềm chế cả mấy chục năm nay nó cứ ngùn nghụt dâng lên cao, giả bộ như chăm chú vào tờ báo chứ thật sự ông không đọc được chữ nào, ông mê mải nhìn lén cô con dâu đang vô tình bày hàng ra trước mắt, vú lồn cứ lồ lộ ra trước mắt, mỗi khi Phượng vắt nước nàng lom khom cái áo chẻ cổ trể sâu để lộ 2 cái vú trắng ngần, ông không kềm chế được cầm tờ báo che đi con cu đang căng cứng ông lảo đão đứng lên đi về phòng mình.
Phượng đang lau nhà thấy ông Tâm đứng dậy lảo đão đi về phòng nàng ngây thơ tưởng ông bị bệnh hay trúng gió vội buông cái khăn lau nhà nàng chạy theo hướng ông đưa tay dìu ông Tâm miệng hỏi
- Ba có sao không ba?
- Ờ. . ờ không sao đâu con ba cảm thấy hơi nhức đầu
- Chắc ba bị say nắng, ba không nên phơi nắng nhiều
- Chắc là như vậy, ba nằm nghỉ một chút chắc khoẻ ngay
- Để con dìu ba vào phòng không thôi ba té
- Ờ. . . . ờ. . vậy cũng được, ba cám ơn con.
Phượng đưa tay ôm ngang lưng ông dìu ông đi cặp vú tròn trịa mềm mại cạ cạ vào tay ông, bàn tay buông thỏng xuống nên mỗi bước đi tay ông chạm vào lồn của Phượng, ôi cái cảm giác này lâu lắm rôì ông mới có được từ khi vợ ông mất đi ông chưa được sờ lồn người đàn bà nào, những cái đụng chạm vô tình nhưng chết người này làm cho cu ông Tâm càng căng cứng hơn, đến phòng ngủ vào tới giường vì sức nặng của ông, hai người lảo đão ngả nằm ra giường, Phượng vô tình nằm sấp lên người ông Tâm cả thân nàng đè lên người ông, thân thể và mùi hương của con gái phủ chụp lên người ông Tâm da thịt mềm mại mát lạnh, con cu đang căng cứng chà sát lên đúng ngay lồn của Phượng cái đường chẻ của mu lồn đang chà dọc lên con cu của ông Tâm, Phượng cảm nhận được sự nóng bỏng của con cu đang đụng chạm với lồn mình làm nàng mắc cở, chỏi tay đứng lên nàng hỏi ông
- Ba có sao không ba, có cần con cạo gió hay không?
- Không sao đâu con ba nằm nghỉ một chút chắc khỏi
- Để con xoa bóp cho ba nghen, không thôi có chuyện gì anh Thanh la con đó
- Ừ. . . ơ. . . . cùng được
- Ba đợi con một tí con đi kiếm lọ dầu
- Ba nghĩ chắc là ở trong phòng tắm nhưng thôi khỏi con à, ba nằm một chút rồi sẽ khỏe ngay
- Không, ba nằm im đó để con, không được cải lời con.
Phượng chu mỏ nói như ra lệnh, đứng lên ra khỏi phòng, ông Tăm nằm nhắm mắt nghỉ ngợi vu vơ và nuối tiếc, thân thể người con gái nó ôi chao mềm mại pha lẩn mùi dầu thơm thoang thoảng, phải chi Phượng cho ông đụ nàng một cái nàng muốn gì ông cũng chìu theo, cái cảm giác mu lồn của con bé cà dọc theo con cu của ông nó sướng làm sao, lâu lắm rồi thằng nhỏ của ông chưa được đụ nó thèm thuồng một cái lồn thật sự, mới ngoài năm mươi ông vẫn còn sung sức cộng với việc tập thể dục thường xuyên ông chưa giá lắm vẫn dư sức thỏa mản những cô gái, đưa tay xục xục con cặc cho dịu bớt nổi thèm muốn, nhưng càng đụng tới nó nó càng hung hăng hơn ông cảm thấy cái ngứa ở đâu tràn về, mỗi một cái xục nó càng ngứa ngáy hơn, ngứa ở đầu con cu ngay trên đầu khất lan dần xuống toàn con cặc của ông, bây giờ ông không xục nữa mà là gải con cu cho nó đã, mắt ông vẫn nhắm nghiền tưởng tượng đến Phượng.
Vừa kiếm lọ dầu, Phượng vừa mỉm cười nàng biết thừa cái bệnh của ông Tâm, khi con cu cứng nghắt của ông chà vào lồn Phượng làm Phượng giật mình nó to hơn nàng tưởng nóng hổi giựt gjựt làm Phượng thấy thích thú, sau ngày đám cưới hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật, nàng được chồng nàng là Thanh phá trinh cảm giác sung sướng bay bổng trôi bềnh bồng khi được con cặc dài đâm lút sâu trong cửa mình làm lúc nào Phượng cũng thèm muốn, ngay trong đêm đầu tiên sau nhừng khúc dạo đầu Thanh đẳ làm nàng điên lên vì những cái nút vú bú lồn điệu nghệ của chàng, Phượng như muốn hét lên khi lưỡi của Thanh liếm ngay hột le, chàng nhay nhay cái mòng đóc của Phượng làm cho cơ thể của nàng mất tự chủ uốn éo như con trùng bị chế nước sôi, cho đến khi cái đầu khất banh lồn nàng chui sâu vào âm đạo cái đầu xòe ra cào cào vào vách lồn làn cho nàng kích ngất thở không ra hơi, như bản nhạc giao hưởng mà Thanh là nhạc công tài ba đã làm cho Phượng xuất khí hai ba lần mà chàng vẫn đụ đều đều cho đến khi Phượng phải năn nỉ Thanh mới chịu xuất tinh dứt điểm, con nào cha nấy nàng mong mỏi ông Tâm cũng đụ nàng như vậy, sau khi kiếm được lọ dầu Phượng quay trở lại phòng nàng nhìn thấy ông Tâm đang xục xục con cặc của mình, mắt nhắm nghiền hơi thở gấp gáp, bước hơi mạnh chân gây tiếng động ông Tâm rút tay ra khỏi quần nằm im, Phượng đẩy cửa bước vào trong, Tâm đang trong tư thế nằm sấp che đi con cặc đang cương cứng sau khi nghe bước chân của Phượng, cái nệm chỉu sang một bên theo sức nặng của Phượng làm cho ông Tăm mở mắt ra.
- Ba cởi cái aó để con xoa dầu cho.
Ngoan ngoản như đứa bé ông Tâm cởi bỏ cái áo đang mặc trên người, thân thể cường tráng ngực nở nang làm Phượng xúc động, Tâm nằm sấp tay xuôi theo người, mở mắt nhìn Phượng, cô con dâu khuôn mặt trái soan, đôi mắt tròn to màu nâu sẩm, mái tóc dài ngang vai, bộ ngực to tròn vung lên cao, sau lớp áo mỏng ông còn nhìn thấy cả 2 cái núm vú hằn rỏ hiện lồ lộ qua lớp vải, Phượng bôi tí dầu ra tay xoa xoa lên tấm lưng trần của ông bàn tay con gái mềm mại mát lạnh tạo cho ông cảm giác dễ chịu tay nàng cứ dọc xuôi theo cột xương sống lâu lâu bóp nhè nhẹ, nhìn xuống phía Phượng bộ ngực rung rinh theo nhịp lên xuông qua cái quần ngủ nàng đang bận, lồn nàng hiện rỏ chùm lông lồn đen thui, đôi khi quá đà vú Phượng cà cà trên lưng ông Tâm.
Bàn tay của ông như vô tình đặt ngay lồn Phượng, thấy nàng không phản ứng ông để y như thế, Tâm cảm nhận được lông lồn lạo xạo qua lớp vải một tí nước ươn ướt thấm qua lớp vải quần, tay ông đang úp trọn cái mu lồn của con dâu qua những động tác chà lên xuống cái lồn như đang mài vào tay Tâm con cặc như muốn nổ tung ra, Phượng cũng đang cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của ba chồng đang úp lên lồn mình như đang chăm chú xoa bóp nàng cố tình mài cái lồn của mình lên tay ông Tâm, nước dâm trong lồn cứ òng ọc tuôn ra cảm giác vụng trộm tăng gấp đôi cái sướng khoái, thấy Phượng không nói năng gì khi bàn tay ông cố tình bóp bóp lồn, tiến lên thêm một bước, Tâm xoay người trở lại con cặc cương cứng đội cao cái quần thành như chóp nón giọng nói khàn đục vì hồi hộp ông lên tiếng
- Con làm ơn xoa hai bên trán cho ba được không?
- Dạ được để con làm cho ba.
Gương mặt Phượng ửng hồng vì nứng lồn, nàng chồm người lên cao một chút hai tay xoa hai bên trán, lúc này vòng tay ông Tâm đã ôm ngang lưng Phượng, một tay thọc vào quần nàng xoa xoa mồng đít cả hai cha con vờn nhau như mèo vờn chuột vú Phượng đong đưa ngay trước mủi ông, lâu lâu cạ cạ vào miệng
- Con ngồi lên người ba cho dễ làm
- Được không ba con nặng lắm đó
- Hông sao đâu ba chịu nôỉ mà
Phượng trèo lên người ông Tâm hai tay vẫn xoa bóp trán ông con cặc cương cứng chọt chọt lên lồn Phượng, đẩy con cặc nằm xuôi theo bụng qua hai lớp vải quần cái mép lồn chà lên chà xuống dọc theo chiều dài của con cặc, biết cô con dâu muốn gì nên ông Tâm bạo dạn đưa tay bóp vú tay ông xe xe hai cái núm, Phượng thở hổn hển gấp gáp mặt đỏ ửng, cởi cái áo ra toàn thân thể Phượng trắng ngà ngọc lồ lộ hiển hiện ra trước mắt, úp vú trắng ngần lên mặt ông Tâm Phượng nhắm mắt hưởng thụ những cái bú mớm điệu nghệ lảo luyện, lưỡi ông đánh vòng vòng vú nàng, bàn tay Phượng bây giờ không bóp trán nữa mà xoa xoa lên vùng ngực nở nang của Tâm, nhồm người lên một chút cho ông dễ tuột quần Phượng trần truồng ngồi trên người ông Tâm, trườn lên, trườn xuống cho hai bộ phận sinh dục ma sát nhau, nước lồn của nàng ra ướt cả cái quần của ông quá nứng vì được cô con dâu gợi dục ông Tâm mấy lần xuýt bắn khí nhưng kềm lại được, đã lâu lắm rồi ông mới được đụ như thế này, cái quần còn trên người vướng víu khó chịu đẩy Phượng lên cao một tí ông tuột cái quần ra quăng sang một bên, con cặc được thỏai mái không vướng viú dựng đứng như cột buồm, Phượng tuột người xuống ngay con cặc của Tâm nước dâm ứa ra nhờn trơn tuột chà lồn lên con cặc 2 mếp lồn nằm trên dọc theo thân con cu, cái đầu khất tròn chọt chọt lên hột le của Phượng
- Khoan đã con cưng, từ từ ba ra bây giờ, cho ba ngắm con một chút.
Chuyển người lật Phượng nằm dưới, Tâm nhẩn nha nhìn đứa con dâu, dưới áng sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ, toàn thân Phượng phô bày núi đồi thung lủng, bộ lông lồn đen thui che phủ lồn Phượng rậm rạp ướt nước các cọng lông xoăn tít cuộn vào nhau, đưa ngón tay banh 2 mép lồn ra cửa động sâu thăm thẳm đỏ hồng đang nhíp nhíp như thở, ông Tâm úp mặt lên lồn Phượng hít một hơi thật dài, cái mùi lồn lâu lắm rồi ông không có để ngửi, nó thơm thơm tanh tanh mùi dâm khí, kê lỗ mủi cắm nghập trong lồn Phượng ông hít lấy hít để như con nghiện được hít ma túy, gác chân nàng lên vai mình lỗ lồn kích thích mở rộng toang hoang như mời gọi ông le lưỡi liếm hai bên mép lồn, ông Tâm cố tình né cái hột le của nàng cứ thế ông liếm dọc bờ mép hết bên này sang bên khác, hàng của nàng cũng được ông tận tình chăm sóc, bờ da non được bú liếm tạo cho nàng những cảm giác rờn rợn, Phượng sướng quá, chồng nàng bú lồn cũng không đã bằng ông Tâm, lấy râu cằm cứng như chổi Tâm day day cái cằm lên lồn nàng những cọng râu chà sat lên lồn phớt ngang qua hột le làm Phượng quíu người giật bằn lên từng chập
- A. . a. . . đã quá ba ơi, , ô, , , i, , , chà mạnh lên đó. . . đúng rồi anh a. . . a. . . chết em a. . . . . .
- Đã không em. . . . anh bú lồn em sướng không?
- Sướng lắm anh. . . ô anh bú đã quá. . . . bú nữa đi. . a. . . . a. . . . a. . . .
Phường rên rỉ mỗi lúc càng lớn hơn, căn nhà vắng lặng chỉ co 2 người nàng gào thét theo từng cái quét lồn của ba chồng, biên giới cha và con dâu biến mất chỉ còn hai con người đang đến cơn động đực, nàng cào cấu la hét khan cả cổ mà ông Tâm cứ nhẩn nha bú lồn
- Lên dây anh. . đút cặc vào lồn em. . . em nứng quá, , , đụ em đi anh. . chơi con đi ba. . . .
- Lồn em thơm quá. . cho anh bú thêm đã lâu lắm rồi anh không có để bú. . . . cho ang bú. . .
- Đã quá bú nữa đi em cho anh đó. . . . . bóp vú em đi anh.
Cả hai vừa bú vừa rên rỉ. Phượng xoay ngược người theo kiểu 69 nghậm con cặc của Tâm vào miệng cảm giác âm áp bao trùm con cặc nó đã làm sao cái ngứa của con cặc như được gải nó đã ngứa nhưng cũng chưa thấy đã ông Tâm thở hổn hển bảo Phượng
- Đã quá. . đã ngứa quá. . . lấy răng cắn con cặc giùm anh
- Um. . um. . chụt. . chụt. . .
- Sướng quá con ơi. . . em ơi em bú căc hay quá. . . cắn nó đi em. . .
Lấy răng Phượng nhằn nhằn đầu khất, ông Tâm sướng cong cả người hẩy hẩy con cặc sâu vào trong miệng Phượng ông đã quá, rùng mình mấy chập như muốn xuất tinh, giở trò hoản binh, kéo con cặc ra khỏi miệng Phượng ông bò lên bú vú nàng, tay Phượng thò xuống nắm lấy cặc ông xục mạnh
- Từ từ em. . ơ. . con. . . . để ba chơi lâu lâu một chút con xục kiểu này nó ra bây giờ
- Ư. . ư. . . ba ăn gian. . . anh chơi ăn gian. . . . a. . . . . . a. . . bú bên này. . . a. . . đã, đút cặc vô lồn em đi
Cong người ông Tâm nhét con cặc vào lồn Phượng ôi sao nó bót khít chặt, cái lồn con gái nó khít khao ôm chặt lấy con cặc của ông, nhờ có nước nhờn vậy mà nó như lột da quy đầu nó sướng đã ngứa lắm từng chút một nguyên cả con cặc dài đâm sâu vào lồn Phượng lút tới hai hòn dái, đã quá Phượng rú lên chân kẹp chặt lấy hông của ba chồng, ông Tâm bắt đầu thúc mạnh con cặc chui ra chui vào lỗ lồn bạch bạch, ạch ạch người Phượng nấy tưng theo từng cú đụ bợ ngực tròn tưng tưng lên xuống, tốc độ tăng dần theo cơn sướng khoái Ong Tâm nắc liên hồi
- A. . . a. . . đã quá Phượng ơi. . . a. . . . đụ sướng quá em. . . lồn em đụ sướng quá
- Đụ mạnh len ba. . . nữa đi mạnh nữa. . a. . . . . đã lồn quá
- Sướng. . . sư. . . ớng. . a. . . . . . . sư. . . . . . ớng quá. . . . . con ơi. . . .
- Em cũng sưư. . . . ơớng. . . . . . . a. . . . em ra nè. . .
Phượng kẹp cứng người ông Tâm nẩy lồn lên từng chập nàng xuất khí đầm đìa, ông Tâm cũng khôn cần phải giử nữa thúc thật mạnh ông bắn khí sâu vào lồn Phượng từng đợt tinh trùng tích lủy cả mấy năm nay tuôn ra ồ ạt như không bao giờ chấm dứt chảy tràn ra cả bên ngoài lồn Phượng. cả hai thở hổn hển như mới chạy đua về lồn Phượng như còn tiếc nuối nhíp nhíp bóp chặt con cặc từng chập từng chập, con cặc ông Tâm được cái lồn bóp bóp hùng dủng đứng dựng lên như trai trẻ không cần nghỉ ngơi, ông đè Phượng ra đụ thêm. xoay Phượng lại nàng chổng mông lên cao đầu cúi sát giường ông Tâm từ phiá sau đụ tới như chó con cặc đâm sâu vào lồn vừa đụ ông vừa vả vào đít nàng chan chát, cái đau cộng với cái sướng làm nàng như bay bổng, mông đít nàng bắt đầu đỏ ửng in hằn năm dấu tay sướng quá Phượng sụm xuống từ từ, ôm ngang hông nâng người Phượng lên cái lỗ đít màu nâu khiêu gợi ông Tâm nghỉ trong đầu sao không nhét thử con cặc vào cái lỗ kia coi có gì khác không? lây ngón tay út chọt vào thử cái lỗ màu nâu nâu bó chặt lấy ngón tay, phượng rú lên
- Ôi ba đau. . . đau em anh ơi, , ô, , , sao đã vậy
Cái cảm giác đau đau thốn thôn biến mất nhường cho cái sướng mới lạ ập tới, thầm thêm nước miếng lên con cặc banh chân nàng ra một chút ông nhét con cặc vào lỗ đít Phượng, trời ơi sao khít khao bó chặt nó sướng hơn cả đụ bằng lồn, mỗi khi rút con cặc ra lỗ đít như muốn níu chặt kéo ngược vào nó sướng nó đã quá, ông Tâm nắc như điên như dại, đầu Phượng bị dộng xuống nệm từng chập từng chập không kềm được cái sướng đụ bằng lỗ đít Tâm xuất tinh một lần nữa, con cặc giựt giựt trong lỗ đít Phượng, nàng nhiú đít lại bó chặt hơn, rút con cặc ra khỏi lỗ đít đánh bóc như khui rượu, đầu cặc như bốc khói sướng quá ông ngả người nằm úp lên mình Phượng, le lưỡi liếm gáy nàng
- . . . A. . . ba đụ con sướng quá. . . anh giỏi quá
- Lồn con đụ sướng cảm ơn con
Cả hai nằm ve vuốt nhau nút lưỡi, bóp vú mò cặc, con cặc xìu xuống teo nhỏ dần như còn tiếc nuối ông Tâm lấy ngón tay chọt chọt vào lồn Phượng, nàng đẩy tay ông ra
- Cho em thở một chút anh đụ 2 lần mà chưa đã sao
- Chưa anh còn muốn đụ em nữa anh nhịn thèm lâu lắm rôì
- Con cặc anh to hơn cặc anh Thanh, anh đụ sướng quá
Nhắc đến tên thằng con cảm giác loạn luân, đánh mất niềm tin yêu mà ông đã dựng lên bao nhiêu năm nay, ông cảm thấy tội lỗi một chút hối hận dấy lên trong tâm tưởng nhưng đã lở leo lưng cọp phải giử kín lấy chuyện này, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường trước được, được cái cô con dâu cũng đồng tình với ông nên cũng không phải lo lắng chi, nhưng cả hai có nghờ được khi họ đang đụ nhau thì ngoài kia có cặp mắt đang nhìn say mê đờ đẩn, Thằng Tuân núp ở cánh cửa coi ba nó đang đụ chị dâu thân thể của chị dâu nó trắng ngần vú lồn phơi bày ra trước mắt nó, còn ba nó người cha nghiêm khắc mà nó kính sợ hằng ngày đang thúc cặc vào lồn chị dâu miệng lảm nhảm nói tục, những câu mà chưa khi nào nó nghe từ chính miệng ông phát ra vẻ mặt say sưa, dâm đãng khác với nét nghiêm chỉnh hằng ngày, làm cho chung quanh nó như đão lộn, không nhận ra đâu là sự thật thì ra con người có 2 bộ mặt trái và phải, đạo đức và dâm dục, nhìn thấy cảnh tượng thật còn hơn cả phim con cặc nó ngỏng lên cao, chịu không nổi nó phảikéo quấn xuống xục cặc một mình cho tới khi ông Tâm bắn khí vào lồn Phượng thì ở ngoài này nó cũng xuất tinh, lòng ao ước một ngày nào đó nó sẽ đụ được Phượng thân thể đàn bà mà nó cũng muốn biết tò mò tìm hiểu đang phơi bày ra trước mắt, cái lồn lông đen rậm rạp đang được con cặc của ba nó nắc lia lịa, như vô tình nó chạm vào cáng cửa phát ra tiếng động trong này Phượng và ông Tâm giật nảy người nhìn ra thấp thoáng bóng thằngTuân đang đang đi về phòng
- Chết rồi ba ơi hình như ai như là Tuân
- Ừ ba cũng thấy vậy
- Bây giờ làm sao nó mà nói cho anh Thanh biết thì cha con mình chết
- Khoan từ từ để ba tính.
Nỗi lo lắng làm cho ông thừ người nghỉ ngợi, bây giờ làm cách nào để trám miệng nó, xoay sang Phượng đang loay hoay bận quần áo ông nói với nàng
- Bây giờ có hai cách, một là ba sang nói chuyện với nó, nhưng ba suy tính chưa chắc nó đã nghe lời, vì khi nó thấy ba đụ con nó không còn truyen tinh duc kính trọng ba nhiều như trước, nhưng mình có thể thử
- Ba nói vậy thì bây giờ làm sao đây? còn cách thứ hai
- Ừ. . ừ cách này hơi kỳ nhưng con phải thử
- Thử làm sao ba
- Cách thứ hai con qua phòng vỗ về nó nếu cần thì. . . . . . .
- Ba nói đi con lo quá. . .
- Là con cho nó đụ con. . con khiêu gợi nó sau khi nó đụ được con thì không còn phải lo nữa, nó sẽ giữ kín chuyện này cho mình
- Ba kỳ quá, làm như con dâm lắm vậy
- Không dâm mà con cho ba đụ con ư, ráng chút đi con, con được cả ba cha con anh còn đòi hỏi gì
Ông Tâm nham nhở đưa tay kéo Phượng vào lòng, bóp vú nàng
- Buông em ra. . cho em đi em sang nói chuyện với Tuân
- Cho anh đụ thêm một cái nữa rồi anh cho em đi!
Nghĩ đến thằng Tuân mới tròn một9 sức trai khoẻ mạnh làm Phượng cũng thèm muốn thử một lần cho biết kéo tay ông ra Phượng đến trước cửa phòng của Tuân tim nàng hồi hộp đập mạnh, đưa tay gõ cửa, cánh cửa mở rộng, thằng Tuân còn bận duy nhất cái quần xì mở cửa đón chào nàng. Ông Tâm ngồi ở ghế sô pha uống trà buổi sáng, mỗi khi thức dậy ông có thói quen này đã gần mười mấy năm, ngoài kia trời đã sáng rỏ mặt trời đã lên khá cao, áng sáng chan hòa cả căn nhà, từ khi bà vợ của ông tử nạn vì tai nạn xe cộ, ông cứ ở vậy nuôi hai đứa con cho nên người, Thanh và Tuân hai người con trai của ông nay đã lớn chúng nó đã có việc làm, nên giờ đây là giây phút cho ông nghỉ ngơi, sau bao năm dài quần quật đi làm nuôi chúng nó, thằng con lớn của ông vừa lấy vợ xong cô con dâu dọn về nhà ở chung với 3 cha con, căn nhà lớn rộng có được 4 phòng ngủ, trong tâm ông dự tính chờ cho thằng Tuân lập gia đình xong là ông xong hết bổn phận của người cha cả một đoạn đường đời dài đăng đẳng sau bao nhiêu biến cố xảy ra ông đã vững chải và tự tin tiến tới, cũng có nhiều đêm sau khi các con đi ngủ một mình ông cũng có những thèm khát về sinh lý, vợ ông qua đời quá sớm khi ông vẫn còn ở độ sung mãn có nhiều lúc ông định bước thêm một bước nữa, nhưng khi nghỉ đến cảnh mẹ ghẻ con chồng ông chán nản ở vậy nuôi con cho đỡ phải phiền tóai, nhiều lúc dẫn các con đi chơi nhìn những cô gái mơn mởn quần aó mỏng manh thấy cả đồ lót tạo cho ông những thèm muốn, những đêm trằn trọc không cách nào ngủ được ông phải tự mình thỏa mản bằng cách đi chơi đĩ nhưng những con điếm rẻ tiền cũng không làm cho ông hài lòng, có lẽ quá thương con nên không ai có thể thay thế được, moị chuyện xảy ra êm đềm như thế cho tới ngày thằng Thanh con trai lớn của ông lập gia đình tất cả mọi sự đều đão lộn đi khi Phượng cô con dâu có mặt trong căn nhà này.
Sau tuần trăng mật, Thanh đi làm trở lại, Phượng vẫn còn ngày nghỉ phép thường niên, căn nhà trở nên sạch sẽ và tươm tất hơn nhờ bàn tay của đàn bà, sau khi cưới nàng đề nghị với Thanh là dọn ra ở riêng cho thoải mái nhưng Thanh không chịu viện cớ ông Tâm đã lớn tuổi cần sự chăm sóc của chàng vì yêu Thanh nên Phượng chấp nhận về ở chung, ông Tâm ngồi ở ghế đọc báo những chữ cứ như nhảy múa trước mắt ông, người ông cứ như nóng rang lên khi nhìn thấy Phượng đang bò lê ở dưới sàn nhà để lau nhà, cặp vú to tròn rung rinh theo mỗi động tác qua cái áo hở cổ chẻ sâu, mỗi khi nàng nhoài người ra lau sàn nhà, ông thấy cả hai cái núm vú đỏ hồng bầu vú rung rinh theo từng cử động cái quần ngủ vải mỏng dính nhìn xuyên qua thấy đường chẻ của cái mông đít bên trong hình như không có quần lót, mỗi khi Phượng đứng lên để vắt nước ành sáng chiếu xuyên qua lớp vải ông còn nhìn thấy cả cái mu lồn nhô cao lông lồn đen lờ mờ như ẩn hiện sau lớp vải, con cu của ông dựng đứng lên dần dần cảm giác thèm muốn đàn bà mà ông cố gắng kềm chế cả mấy chục năm nay nó cứ ngùn nghụt dâng lên cao, giả bộ như chăm chú vào tờ báo chứ thật sự ông không đọc được chữ nào, ông mê mải nhìn lén cô con dâu đang vô tình bày hàng ra trước mắt, vú lồn cứ lồ lộ ra trước mắt, mỗi khi Phượng vắt nước nàng lom khom cái áo chẻ cổ trể sâu để lộ 2 cái vú trắng ngần, ông không kềm chế được cầm tờ báo che đi con cu đang căng cứng ông lảo đão đứng lên đi về phòng mình.
Phượng đang lau nhà thấy ông Tâm đứng dậy lảo đão đi về phòng nàng ngây thơ tưởng ông bị bệnh hay trúng gió vội buông cái khăn lau nhà nàng chạy theo hướng ông đưa tay dìu ông Tâm miệng hỏi
- Ba có sao không ba?
- Ờ. . ờ không sao đâu con ba cảm thấy hơi nhức đầu
- Chắc ba bị say nắng, ba không nên phơi nắng nhiều
- Chắc là như vậy, ba nằm nghỉ một chút chắc khoẻ ngay
- Để con dìu ba vào phòng không thôi ba té
- Ờ. . . . ờ. . vậy cũng được, ba cám ơn con.
Phượng đưa tay ôm ngang lưng ông dìu ông đi cặp vú tròn trịa mềm mại cạ cạ vào tay ông, bàn tay buông thỏng xuống nên mỗi bước đi tay ông chạm vào lồn của Phượng, ôi cái cảm giác này lâu lắm rôì ông mới có được từ khi vợ ông mất đi ông chưa được sờ lồn người đàn bà nào, những cái đụng chạm vô tình nhưng chết người này làm cho cu ông Tâm càng căng cứng hơn, đến phòng ngủ vào tới giường vì sức nặng của ông, hai người lảo đão ngả nằm ra giường, Phượng vô tình nằm sấp lên người ông Tâm cả thân nàng đè lên người ông, thân thể và mùi hương của con gái phủ chụp lên người ông Tâm da thịt mềm mại mát lạnh, con cu đang căng cứng chà sát lên đúng ngay lồn của Phượng cái đường chẻ của mu lồn đang chà dọc lên con cu của ông Tâm, Phượng cảm nhận được sự nóng bỏng của con cu đang đụng chạm với lồn mình làm nàng mắc cở, chỏi tay đứng lên nàng hỏi ông
- Ba có sao không ba, có cần con cạo gió hay không?
- Không sao đâu con ba nằm nghỉ một chút chắc khỏi
- Để con xoa bóp cho ba nghen, không thôi có chuyện gì anh Thanh la con đó
- Ừ. . . ơ. . . . cùng được
- Ba đợi con một tí con đi kiếm lọ dầu
- Ba nghĩ chắc là ở trong phòng tắm nhưng thôi khỏi con à, ba nằm một chút rồi sẽ khỏe ngay
- Không, ba nằm im đó để con, không được cải lời con.
Phượng chu mỏ nói như ra lệnh, đứng lên ra khỏi phòng, ông Tăm nằm nhắm mắt nghỉ ngợi vu vơ và nuối tiếc, thân thể người con gái nó ôi chao mềm mại pha lẩn mùi dầu thơm thoang thoảng, phải chi Phượng cho ông đụ nàng một cái nàng muốn gì ông cũng chìu theo, cái cảm giác mu lồn của con bé cà dọc theo con cu của ông nó sướng làm sao, lâu lắm rồi thằng nhỏ của ông chưa được đụ nó thèm thuồng một cái lồn thật sự, mới ngoài năm mươi ông vẫn còn sung sức cộng với việc tập thể dục thường xuyên ông chưa giá lắm vẫn dư sức thỏa mản những cô gái, đưa tay xục xục con cặc cho dịu bớt nổi thèm muốn, nhưng càng đụng tới nó nó càng hung hăng hơn ông cảm thấy cái ngứa ở đâu tràn về, mỗi một cái xục nó càng ngứa ngáy hơn, ngứa ở đầu con cu ngay trên đầu khất lan dần xuống toàn con cặc của ông, bây giờ ông không xục nữa mà là gải con cu cho nó đã, mắt ông vẫn nhắm nghiền tưởng tượng đến Phượng.
Vừa kiếm lọ dầu, Phượng vừa mỉm cười nàng biết thừa cái bệnh của ông Tâm, khi con cu cứng nghắt của ông chà vào lồn Phượng làm Phượng giật mình nó to hơn nàng tưởng nóng hổi giựt gjựt làm Phượng thấy thích thú, sau ngày đám cưới hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật, nàng được chồng nàng là Thanh phá trinh cảm giác sung sướng bay bổng trôi bềnh bồng khi được con cặc dài đâm lút sâu trong cửa mình làm lúc nào Phượng cũng thèm muốn, ngay trong đêm đầu tiên sau nhừng khúc dạo đầu Thanh đẳ làm nàng điên lên vì những cái nút vú bú lồn điệu nghệ của chàng, Phượng như muốn hét lên khi lưỡi của Thanh liếm ngay hột le, chàng nhay nhay cái mòng đóc của Phượng làm cho cơ thể của nàng mất tự chủ uốn éo như con trùng bị chế nước sôi, cho đến khi cái đầu khất banh lồn nàng chui sâu vào âm đạo cái đầu xòe ra cào cào vào vách lồn làn cho nàng kích ngất thở không ra hơi, như bản nhạc giao hưởng mà Thanh là nhạc công tài ba đã làm cho Phượng xuất khí hai ba lần mà chàng vẫn đụ đều đều cho đến khi Phượng phải năn nỉ Thanh mới chịu xuất tinh dứt điểm, con nào cha nấy nàng mong mỏi ông Tâm cũng đụ nàng như vậy, sau khi kiếm được lọ dầu Phượng quay trở lại phòng nàng nhìn thấy ông Tâm đang xục xục con cặc của mình, mắt nhắm nghiền hơi thở gấp gáp, bước hơi mạnh chân gây tiếng động ông Tâm rút tay ra khỏi quần nằm im, Phượng đẩy cửa bước vào trong, Tâm đang trong tư thế nằm sấp che đi con cặc đang cương cứng sau khi nghe bước chân của Phượng, cái nệm chỉu sang một bên theo sức nặng của Phượng làm cho ông Tăm mở mắt ra.
- Ba cởi cái aó để con xoa dầu cho.
Ngoan ngoản như đứa bé ông Tâm cởi bỏ cái áo đang mặc trên người, thân thể cường tráng ngực nở nang làm Phượng xúc động, Tâm nằm sấp tay xuôi theo người, mở mắt nhìn Phượng, cô con dâu khuôn mặt trái soan, đôi mắt tròn to màu nâu sẩm, mái tóc dài ngang vai, bộ ngực to tròn vung lên cao, sau lớp áo mỏng ông còn nhìn thấy cả 2 cái núm vú hằn rỏ hiện lồ lộ qua lớp vải, Phượng bôi tí dầu ra tay xoa xoa lên tấm lưng trần của ông bàn tay con gái mềm mại mát lạnh tạo cho ông cảm giác dễ chịu tay nàng cứ dọc xuôi theo cột xương sống lâu lâu bóp nhè nhẹ, nhìn xuống phía Phượng bộ ngực rung rinh theo nhịp lên xuông qua cái quần ngủ nàng đang bận, lồn nàng hiện rỏ chùm lông lồn đen thui, đôi khi quá đà vú Phượng cà cà trên lưng ông Tâm.
Sau tuần trăng mật, Thanh đi làm trở lại, Phượng vẫn còn ngày nghỉ phép thường niên, căn nhà trở nên sạch sẽ và tươm tất hơn nhờ bàn tay của đàn bà, sau khi cưới nàng đề nghị với Thanh là dọn ra ở riêng cho thoải mái nhưng Thanh không chịu viện cớ ông Tâm đã lớn tuổi cần sự chăm sóc của chàng vì yêu Thanh nên Phượng chấp nhận về ở chung, ông Tâm ngồi ở ghế đọc báo những chữ cứ như nhảy múa trước mắt ông, người ông cứ như nóng rang lên khi nhìn thấy Phượng đang bò lê ở dưới sàn nhà để lau nhà, cặp vú to tròn rung rinh theo mỗi động tác qua cái áo hở cổ chẻ sâu, mỗi khi nàng nhoài người ra lau sàn nhà, ông thấy cả hai cái núm vú đỏ hồng bầu vú rung rinh theo từng cử động cái quần ngủ vải mỏng dính nhìn xuyên qua thấy đường chẻ của cái mông đít bên trong hình như không có quần lót, mỗi khi Phượng đứng lên để vắt nước ành sáng chiếu xuyên qua lớp vải ông còn nhìn thấy cả cái mu lồn nhô cao lông lồn đen lờ mờ như ẩn hiện sau lớp vải, con cu của ông dựng đứng lên dần dần cảm giác thèm muốn đàn bà mà ông cố gắng kềm chế cả mấy chục năm nay nó cứ ngùn nghụt dâng lên cao, giả bộ như chăm chú vào tờ báo chứ thật sự ông không đọc được chữ nào, ông mê mải nhìn lén cô con dâu đang vô tình bày hàng ra trước mắt, vú lồn cứ lồ lộ ra trước mắt, mỗi khi Phượng vắt nước nàng lom khom cái áo chẻ cổ trể sâu để lộ 2 cái vú trắng ngần, ông không kềm chế được cầm tờ báo che đi con cu đang căng cứng ông lảo đão đứng lên đi về phòng mình.
Phượng đang lau nhà thấy ông Tâm đứng dậy lảo đão đi về phòng nàng ngây thơ tưởng ông bị bệnh hay trúng gió vội buông cái khăn lau nhà nàng chạy theo hướng ông đưa tay dìu ông Tâm miệng hỏi
- Ba có sao không ba?
- Ờ. . ờ không sao đâu con ba cảm thấy hơi nhức đầu
- Chắc ba bị say nắng, ba không nên phơi nắng nhiều
- Chắc là như vậy, ba nằm nghỉ một chút chắc khoẻ ngay
- Để con dìu ba vào phòng không thôi ba té
- Ờ. . . . ờ. . vậy cũng được, ba cám ơn con.
Phượng đưa tay ôm ngang lưng ông dìu ông đi cặp vú tròn trịa mềm mại cạ cạ vào tay ông, bàn tay buông thỏng xuống nên mỗi bước đi tay ông chạm vào lồn của Phượng, ôi cái cảm giác này lâu lắm rôì ông mới có được từ khi vợ ông mất đi ông chưa được sờ lồn người đàn bà nào, những cái đụng chạm vô tình nhưng chết người này làm cho cu ông Tâm càng căng cứng hơn, đến phòng ngủ vào tới giường vì sức nặng của ông, hai người lảo đão ngả nằm ra giường, Phượng vô tình nằm sấp lên người ông Tâm cả thân nàng đè lên người ông, thân thể và mùi hương của con gái phủ chụp lên người ông Tâm da thịt mềm mại mát lạnh, con cu đang căng cứng chà sát lên đúng ngay lồn của Phượng cái đường chẻ của mu lồn đang chà dọc lên con cu của ông Tâm, Phượng cảm nhận được sự nóng bỏng của con cu đang đụng chạm với lồn mình làm nàng mắc cở, chỏi tay đứng lên nàng hỏi ông
- Ba có sao không ba, có cần con cạo gió hay không?
- Không sao đâu con ba nằm nghỉ một chút chắc khỏi
- Để con xoa bóp cho ba nghen, không thôi có chuyện gì anh Thanh la con đó
- Ừ. . . ơ. . . . cùng được
- Ba đợi con một tí con đi kiếm lọ dầu
- Ba nghĩ chắc là ở trong phòng tắm nhưng thôi khỏi con à, ba nằm một chút rồi sẽ khỏe ngay
- Không, ba nằm im đó để con, không được cải lời con.
Phượng chu mỏ nói như ra lệnh, đứng lên ra khỏi phòng, ông Tăm nằm nhắm mắt nghỉ ngợi vu vơ và nuối tiếc, thân thể người con gái nó ôi chao mềm mại pha lẩn mùi dầu thơm thoang thoảng, phải chi Phượng cho ông đụ nàng một cái nàng muốn gì ông cũng chìu theo, cái cảm giác mu lồn của con bé cà dọc theo con cu của ông nó sướng làm sao, lâu lắm rồi thằng nhỏ của ông chưa được đụ nó thèm thuồng một cái lồn thật sự, mới ngoài năm mươi ông vẫn còn sung sức cộng với việc tập thể dục thường xuyên ông chưa giá lắm vẫn dư sức thỏa mản những cô gái, đưa tay xục xục con cặc cho dịu bớt nổi thèm muốn, nhưng càng đụng tới nó nó càng hung hăng hơn ông cảm thấy cái ngứa ở đâu tràn về, mỗi một cái xục nó càng ngứa ngáy hơn, ngứa ở đầu con cu ngay trên đầu khất lan dần xuống toàn con cặc của ông, bây giờ ông không xục nữa mà là gải con cu cho nó đã, mắt ông vẫn nhắm nghiền tưởng tượng đến Phượng.
Vừa kiếm lọ dầu, Phượng vừa mỉm cười nàng biết thừa cái bệnh của ông Tâm, khi con cu cứng nghắt của ông chà vào lồn Phượng làm Phượng giật mình nó to hơn nàng tưởng nóng hổi giựt gjựt làm Phượng thấy thích thú, sau ngày đám cưới hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật, nàng được chồng nàng là Thanh phá trinh cảm giác sung sướng bay bổng trôi bềnh bồng khi được con cặc dài đâm lút sâu trong cửa mình làm lúc nào Phượng cũng thèm muốn, ngay trong đêm đầu tiên sau nhừng khúc dạo đầu Thanh đẳ làm nàng điên lên vì những cái nút vú bú lồn điệu nghệ của chàng, Phượng như muốn hét lên khi lưỡi của Thanh liếm ngay hột le, chàng nhay nhay cái mòng đóc của Phượng làm cho cơ thể của nàng mất tự chủ uốn éo như con trùng bị chế nước sôi, cho đến khi cái đầu khất banh lồn nàng chui sâu vào âm đạo cái đầu xòe ra cào cào vào vách lồn làn cho nàng kích ngất thở không ra hơi, như bản nhạc giao hưởng mà Thanh là nhạc công tài ba đã làm cho Phượng xuất khí hai ba lần mà chàng vẫn đụ đều đều cho đến khi Phượng phải năn nỉ Thanh mới chịu xuất tinh dứt điểm, con nào cha nấy nàng mong mỏi ông Tâm cũng đụ nàng như vậy, sau khi kiếm được lọ dầu Phượng quay trở lại phòng nàng nhìn thấy ông Tâm đang xục xục con cặc của mình, mắt nhắm nghiền hơi thở gấp gáp, bước hơi mạnh chân gây tiếng động ông Tâm rút tay ra khỏi quần nằm im, Phượng đẩy cửa bước vào trong, Tâm đang trong tư thế nằm sấp che đi con cặc đang cương cứng sau khi nghe bước chân của Phượng, cái nệm chỉu sang một bên theo sức nặng của Phượng làm cho ông Tăm mở mắt ra.
- Ba cởi cái aó để con xoa dầu cho.
Ngoan ngoản như đứa bé ông Tâm cởi bỏ cái áo đang mặc trên người, thân thể cường tráng ngực nở nang làm Phượng xúc động, Tâm nằm sấp tay xuôi theo người, mở mắt nhìn Phượng, cô con dâu khuôn mặt trái soan, đôi mắt tròn to màu nâu sẩm, mái tóc dài ngang vai, bộ ngực to tròn vung lên cao, sau lớp áo mỏng ông còn nhìn thấy cả 2 cái núm vú hằn rỏ hiện lồ lộ qua lớp vải, Phượng bôi tí dầu ra tay xoa xoa lên tấm lưng trần của ông bàn tay con gái mềm mại mát lạnh tạo cho ông cảm giác dễ chịu tay nàng cứ dọc xuôi theo cột xương sống lâu lâu bóp nhè nhẹ, nhìn xuống phía Phượng bộ ngực rung rinh theo nhịp lên xuông qua cái quần ngủ nàng đang bận, lồn nàng hiện rỏ chùm lông lồn đen thui, đôi khi quá đà vú Phượng cà cà trên lưng ông Tâm.
Bàn tay của ông như vô tình đặt ngay lồn Phượng, thấy nàng không phản ứng ông để y như thế, Tâm cảm nhận được lông lồn lạo xạo qua lớp vải một tí nước ươn ướt thấm qua lớp vải quần, tay ông đang úp trọn cái mu lồn của con dâu qua những động tác chà lên xuống cái lồn như đang mài vào tay Tâm con cặc như muốn nổ tung ra, Phượng cũng đang cảm nhận được bàn tay nóng bỏng của ba chồng đang úp lên lồn mình như đang chăm chú xoa bóp nàng cố tình mài cái lồn của mình lên tay ông Tâm, nước dâm trong lồn cứ òng ọc tuôn ra cảm giác vụng trộm tăng gấp đôi cái sướng khoái, thấy Phượng không nói năng gì khi bàn tay ông cố tình bóp bóp lồn, tiến lên thêm một bước, Tâm xoay người trở lại con cặc cương cứng đội cao cái quần thành như chóp nón giọng nói khàn đục vì hồi hộp ông lên tiếng
- Con làm ơn xoa hai bên trán cho ba được không?
- Dạ được để con làm cho ba.
Gương mặt Phượng ửng hồng vì nứng lồn, nàng chồm người lên cao một chút hai tay xoa hai bên trán, lúc này vòng tay ông Tâm đã ôm ngang lưng Phượng, một tay thọc vào quần nàng xoa xoa mồng đít cả hai cha con vờn nhau như mèo vờn chuột vú Phượng đong đưa ngay trước mủi ông, lâu lâu cạ cạ vào miệng
- Con ngồi lên người ba cho dễ làm
- Được không ba con nặng lắm đó
- Hông sao đâu ba chịu nôỉ mà
Phượng trèo lên người ông Tâm hai tay vẫn xoa bóp trán ông con cặc cương cứng chọt chọt lên lồn Phượng, đẩy con cặc nằm xuôi theo bụng qua hai lớp vải quần cái mép lồn chà lên chà xuống dọc theo chiều dài của con cặc, biết cô con dâu muốn gì nên ông Tâm bạo dạn đưa tay bóp vú tay ông xe xe hai cái núm, Phượng thở hổn hển gấp gáp mặt đỏ ửng, cởi cái áo ra toàn thân thể Phượng trắng ngà ngọc lồ lộ hiển hiện ra trước mắt, úp vú trắng ngần lên mặt ông Tâm Phượng nhắm mắt hưởng thụ những cái bú mớm điệu nghệ lảo luyện, lưỡi ông đánh vòng vòng vú nàng, bàn tay Phượng bây giờ không bóp trán nữa mà xoa xoa lên vùng ngực nở nang của Tâm, nhồm người lên một chút cho ông dễ tuột quần Phượng trần truồng ngồi trên người ông Tâm, trườn lên, trườn xuống cho hai bộ phận sinh dục ma sát nhau, nước lồn của nàng ra ướt cả cái quần của ông quá nứng vì được cô con dâu gợi dục ông Tâm mấy lần xuýt bắn khí nhưng kềm lại được, đã lâu lắm rồi ông mới được đụ như thế này, cái quần còn trên người vướng víu khó chịu đẩy Phượng lên cao một tí ông tuột cái quần ra quăng sang một bên, con cặc được thỏai mái không vướng viú dựng đứng như cột buồm, Phượng tuột người xuống ngay con cặc của Tâm nước dâm ứa ra nhờn trơn tuột chà lồn lên con cặc 2 mếp lồn nằm trên dọc theo thân con cu, cái đầu khất tròn chọt chọt lên hột le của Phượng
- Khoan đã con cưng, từ từ ba ra bây giờ, cho ba ngắm con một chút.
Chuyển người lật Phượng nằm dưới, Tâm nhẩn nha nhìn đứa con dâu, dưới áng sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ, toàn thân Phượng phô bày núi đồi thung lủng, bộ lông lồn đen thui che phủ lồn Phượng rậm rạp ướt nước các cọng lông xoăn tít cuộn vào nhau, đưa ngón tay banh 2 mép lồn ra cửa động sâu thăm thẳm đỏ hồng đang nhíp nhíp như thở, ông Tâm úp mặt lên lồn Phượng hít một hơi thật dài, cái mùi lồn lâu lắm rồi ông không có để ngửi, nó thơm thơm tanh tanh mùi dâm khí, kê lỗ mủi cắm nghập trong lồn Phượng ông hít lấy hít để như con nghiện được hít ma túy, gác chân nàng lên vai mình lỗ lồn kích thích mở rộng toang hoang như mời gọi ông le lưỡi liếm hai bên mép lồn, ông Tâm cố tình né cái hột le của nàng cứ thế ông liếm dọc bờ mép hết bên này sang bên khác, hàng của nàng cũng được ông tận tình chăm sóc, bờ da non được bú liếm tạo cho nàng những cảm giác rờn rợn, Phượng sướng quá, chồng nàng bú lồn cũng không đã bằng ông Tâm, lấy râu cằm cứng như chổi Tâm day day cái cằm lên lồn nàng những cọng râu chà sat lên lồn phớt ngang qua hột le làm Phượng quíu người giật bằn lên từng chập
- A. . a. . . đã quá ba ơi, , ô, , , i, , , chà mạnh lên đó. . . đúng rồi anh a. . . a. . . chết em a. . . . . .
- Đã không em. . . . anh bú lồn em sướng không?
- Sướng lắm anh. . . ô anh bú đã quá. . . . bú nữa đi. . a. . . . a. . . . a. . . .
Phường rên rỉ mỗi lúc càng lớn hơn, căn nhà vắng lặng chỉ co 2 người nàng gào thét theo từng cái quét lồn của ba chồng, biên giới cha và con dâu biến mất chỉ còn hai con người đang đến cơn động đực, nàng cào cấu la hét khan cả cổ mà ông Tâm cứ nhẩn nha bú lồn
- Lên dây anh. . đút cặc vào lồn em. . . em nứng quá, , , đụ em đi anh. . chơi con đi ba. . . .
- Lồn em thơm quá. . cho anh bú thêm đã lâu lắm rồi anh không có để bú. . . . cho ang bú. . .
- Đã quá bú nữa đi em cho anh đó. . . . . bóp vú em đi anh.
Cả hai vừa bú vừa rên rỉ. Phượng xoay ngược người theo kiểu 69 nghậm con cặc của Tâm vào miệng cảm giác âm áp bao trùm con cặc nó đã làm sao cái ngứa của con cặc như được gải nó đã ngứa nhưng cũng chưa thấy đã ông Tâm thở hổn hển bảo Phượng
- Đã quá. . đã ngứa quá. . . lấy răng cắn con cặc giùm anh
- Um. . um. . chụt. . chụt. . .
- Sướng quá con ơi. . . em ơi em bú căc hay quá. . . cắn nó đi em. . .
Lấy răng Phượng nhằn nhằn đầu khất, ông Tâm sướng cong cả người hẩy hẩy con cặc sâu vào trong miệng Phượng ông đã quá, rùng mình mấy chập như muốn xuất tinh, giở trò hoản binh, kéo con cặc ra khỏi miệng Phượng ông bò lên bú vú nàng, tay Phượng thò xuống nắm lấy cặc ông xục mạnh
- Từ từ em. . ơ. . con. . . . để ba chơi lâu lâu một chút con xục kiểu này nó ra bây giờ
- Ư. . ư. . . ba ăn gian. . . anh chơi ăn gian. . . . a. . . . . . a. . . bú bên này. . . a. . . đã, đút cặc vô lồn em đi
Cong người ông Tâm nhét con cặc vào lồn Phượng ôi sao nó bót khít chặt, cái lồn con gái nó khít khao ôm chặt lấy con cặc của ông, nhờ có nước nhờn vậy mà nó như lột da quy đầu nó sướng đã ngứa lắm từng chút một nguyên cả con cặc dài đâm sâu vào lồn Phượng lút tới hai hòn dái, đã quá Phượng rú lên chân kẹp chặt lấy hông của ba chồng, ông Tâm bắt đầu thúc mạnh con cặc chui ra chui vào lỗ lồn bạch bạch, ạch ạch người Phượng nấy tưng theo từng cú đụ bợ ngực tròn tưng tưng lên xuống, tốc độ tăng dần theo cơn sướng khoái Ong Tâm nắc liên hồi
- A. . . a. . . đã quá Phượng ơi. . . a. . . . đụ sướng quá em. . . lồn em đụ sướng quá
- Đụ mạnh len ba. . . nữa đi mạnh nữa. . a. . . . . đã lồn quá
- Sướng. . . sư. . . ớng. . a. . . . . . . sư. . . . . . ớng quá. . . . . con ơi. . . .
- Em cũng sưư. . . . ơớng. . . . . . . a. . . . em ra nè. . .
Phượng kẹp cứng người ông Tâm nẩy lồn lên từng chập nàng xuất khí đầm đìa, ông Tâm cũng khôn cần phải giử nữa thúc thật mạnh ông bắn khí sâu vào lồn Phượng từng đợt tinh trùng tích lủy cả mấy năm nay tuôn ra ồ ạt như không bao giờ chấm dứt chảy tràn ra cả bên ngoài lồn Phượng. cả hai thở hổn hển như mới chạy đua về lồn Phượng như còn tiếc nuối nhíp nhíp bóp chặt con cặc từng chập từng chập, con cặc ông Tâm được cái lồn bóp bóp hùng dủng đứng dựng lên như trai trẻ không cần nghỉ ngơi, ông đè Phượng ra đụ thêm. xoay Phượng lại nàng chổng mông lên cao đầu cúi sát giường ông Tâm từ phiá sau đụ tới như chó con cặc đâm sâu vào lồn vừa đụ ông vừa vả vào đít nàng chan chát, cái đau cộng với cái sướng làm nàng như bay bổng, mông đít nàng bắt đầu đỏ ửng in hằn năm dấu tay sướng quá Phượng sụm xuống từ từ, ôm ngang hông nâng người Phượng lên cái lỗ đít màu nâu khiêu gợi ông Tâm nghỉ trong đầu sao không nhét thử con cặc vào cái lỗ kia coi có gì khác không? lây ngón tay út chọt vào thử cái lỗ màu nâu nâu bó chặt lấy ngón tay, phượng rú lên
- Ôi ba đau. . . đau em anh ơi, , ô, , , sao đã vậy
Cái cảm giác đau đau thốn thôn biến mất nhường cho cái sướng mới lạ ập tới, thầm thêm nước miếng lên con cặc banh chân nàng ra một chút ông nhét con cặc vào lỗ đít Phượng, trời ơi sao khít khao bó chặt nó sướng hơn cả đụ bằng lồn, mỗi khi rút con cặc ra lỗ đít như muốn níu chặt kéo ngược vào nó sướng nó đã quá, ông Tâm nắc như điên như dại, đầu Phượng bị dộng xuống nệm từng chập từng chập không kềm được cái sướng đụ bằng lỗ đít Tâm xuất tinh một lần nữa, con cặc giựt giựt trong lỗ đít Phượng, nàng nhiú đít lại bó chặt hơn, rút con cặc ra khỏi lỗ đít đánh bóc như khui rượu, đầu cặc như bốc khói sướng quá ông ngả người nằm úp lên mình Phượng, le lưỡi liếm gáy nàng
- . . . A. . . ba đụ con sướng quá. . . anh giỏi quá
- Lồn con đụ sướng cảm ơn con
Cả hai nằm ve vuốt nhau nút lưỡi, bóp vú mò cặc, con cặc xìu xuống teo nhỏ dần như còn tiếc nuối ông Tâm lấy ngón tay chọt chọt vào lồn Phượng, nàng đẩy tay ông ra
- Cho em thở một chút anh đụ 2 lần mà chưa đã sao
- Chưa anh còn muốn đụ em nữa anh nhịn thèm lâu lắm rôì
- Con cặc anh to hơn cặc anh Thanh, anh đụ sướng quá
Nhắc đến tên thằng con cảm giác loạn luân, đánh mất niềm tin yêu mà ông đã dựng lên bao nhiêu năm nay, ông cảm thấy tội lỗi một chút hối hận dấy lên trong tâm tưởng nhưng đã lở leo lưng cọp phải giử kín lấy chuyện này, nếu không hậu quả sẽ khó mà lường trước được, được cái cô con dâu cũng đồng tình với ông nên cũng không phải lo lắng chi, nhưng cả hai có nghờ được khi họ đang đụ nhau thì ngoài kia có cặp mắt đang nhìn say mê đờ đẩn, Thằng Tuân núp ở cánh cửa coi ba nó đang đụ chị dâu thân thể của chị dâu nó trắng ngần vú lồn phơi bày ra trước mắt nó, còn ba nó người cha nghiêm khắc mà nó kính sợ hằng ngày đang thúc cặc vào lồn chị dâu miệng lảm nhảm nói tục, những câu mà chưa khi nào nó nghe từ chính miệng ông phát ra vẻ mặt say sưa, dâm đãng khác với nét nghiêm chỉnh hằng ngày, làm cho chung quanh nó như đão lộn, không nhận ra đâu là sự thật thì ra con người có 2 bộ mặt trái và phải, đạo đức và dâm dục, nhìn thấy cảnh tượng thật còn hơn cả phim con cặc nó ngỏng lên cao, chịu không nổi nó phảikéo quấn xuống xục cặc một mình cho tới khi ông Tâm bắn khí vào lồn Phượng thì ở ngoài này nó cũng xuất tinh, lòng ao ước một ngày nào đó nó sẽ đụ được Phượng thân thể đàn bà mà nó cũng muốn biết tò mò tìm hiểu đang phơi bày ra trước mắt, cái lồn lông đen rậm rạp đang được con cặc của ba nó nắc lia lịa, như vô tình nó chạm vào cáng cửa phát ra tiếng động trong này Phượng và ông Tâm giật nảy người nhìn ra thấp thoáng bóng thằngTuân đang đang đi về phòng
- Chết rồi ba ơi hình như ai như là Tuân
- Ừ ba cũng thấy vậy
- Bây giờ làm sao nó mà nói cho anh Thanh biết thì cha con mình chết
- Khoan từ từ để ba tính.
Nỗi lo lắng làm cho ông thừ người nghỉ ngợi, bây giờ làm cách nào để trám miệng nó, xoay sang Phượng đang loay hoay bận quần áo ông nói với nàng
- Bây giờ có hai cách, một là ba sang nói chuyện với nó, nhưng ba suy tính chưa chắc nó đã nghe lời, vì khi nó thấy ba đụ con nó không còn truyen tinh duc kính trọng ba nhiều như trước, nhưng mình có thể thử
- Ba nói vậy thì bây giờ làm sao đây? còn cách thứ hai
- Ừ. . ừ cách này hơi kỳ nhưng con phải thử
- Thử làm sao ba
- Cách thứ hai con qua phòng vỗ về nó nếu cần thì. . . . . . .
- Ba nói đi con lo quá. . .
- Là con cho nó đụ con. . con khiêu gợi nó sau khi nó đụ được con thì không còn phải lo nữa, nó sẽ giữ kín chuyện này cho mình
- Ba kỳ quá, làm như con dâm lắm vậy
- Không dâm mà con cho ba đụ con ư, ráng chút đi con, con được cả ba cha con anh còn đòi hỏi gì
Ông Tâm nham nhở đưa tay kéo Phượng vào lòng, bóp vú nàng
- Buông em ra. . cho em đi em sang nói chuyện với Tuân
- Cho anh đụ thêm một cái nữa rồi anh cho em đi!
Nghĩ đến thằng Tuân mới tròn một9 sức trai khoẻ mạnh làm Phượng cũng thèm muốn thử một lần cho biết kéo tay ông ra Phượng đến trước cửa phòng của Tuân tim nàng hồi hộp đập mạnh, đưa tay gõ cửa, cánh cửa mở rộng, thằng Tuân còn bận duy nhất cái quần xì mở cửa đón chào nàng. Ông Tâm ngồi ở ghế sô pha uống trà buổi sáng, mỗi khi thức dậy ông có thói quen này đã gần mười mấy năm, ngoài kia trời đã sáng rỏ mặt trời đã lên khá cao, áng sáng chan hòa cả căn nhà, từ khi bà vợ của ông tử nạn vì tai nạn xe cộ, ông cứ ở vậy nuôi hai đứa con cho nên người, Thanh và Tuân hai người con trai của ông nay đã lớn chúng nó đã có việc làm, nên giờ đây là giây phút cho ông nghỉ ngơi, sau bao năm dài quần quật đi làm nuôi chúng nó, thằng con lớn của ông vừa lấy vợ xong cô con dâu dọn về nhà ở chung với 3 cha con, căn nhà lớn rộng có được 4 phòng ngủ, trong tâm ông dự tính chờ cho thằng Tuân lập gia đình xong là ông xong hết bổn phận của người cha cả một đoạn đường đời dài đăng đẳng sau bao nhiêu biến cố xảy ra ông đã vững chải và tự tin tiến tới, cũng có nhiều đêm sau khi các con đi ngủ một mình ông cũng có những thèm khát về sinh lý, vợ ông qua đời quá sớm khi ông vẫn còn ở độ sung mãn có nhiều lúc ông định bước thêm một bước nữa, nhưng khi nghỉ đến cảnh mẹ ghẻ con chồng ông chán nản ở vậy nuôi con cho đỡ phải phiền tóai, nhiều lúc dẫn các con đi chơi nhìn những cô gái mơn mởn quần aó mỏng manh thấy cả đồ lót tạo cho ông những thèm muốn, những đêm trằn trọc không cách nào ngủ được ông phải tự mình thỏa mản bằng cách đi chơi đĩ nhưng những con điếm rẻ tiền cũng không làm cho ông hài lòng, có lẽ quá thương con nên không ai có thể thay thế được, moị chuyện xảy ra êm đềm như thế cho tới ngày thằng Thanh con trai lớn của ông lập gia đình tất cả mọi sự đều đão lộn đi khi Phượng cô con dâu có mặt trong căn nhà này.
Sau tuần trăng mật, Thanh đi làm trở lại, Phượng vẫn còn ngày nghỉ phép thường niên, căn nhà trở nên sạch sẽ và tươm tất hơn nhờ bàn tay của đàn bà, sau khi cưới nàng đề nghị với Thanh là dọn ra ở riêng cho thoải mái nhưng Thanh không chịu viện cớ ông Tâm đã lớn tuổi cần sự chăm sóc của chàng vì yêu Thanh nên Phượng chấp nhận về ở chung, ông Tâm ngồi ở ghế đọc báo những chữ cứ như nhảy múa trước mắt ông, người ông cứ như nóng rang lên khi nhìn thấy Phượng đang bò lê ở dưới sàn nhà để lau nhà, cặp vú to tròn rung rinh theo mỗi động tác qua cái áo hở cổ chẻ sâu, mỗi khi nàng nhoài người ra lau sàn nhà, ông thấy cả hai cái núm vú đỏ hồng bầu vú rung rinh theo từng cử động cái quần ngủ vải mỏng dính nhìn xuyên qua thấy đường chẻ của cái mông đít bên trong hình như không có quần lót, mỗi khi Phượng đứng lên để vắt nước ành sáng chiếu xuyên qua lớp vải ông còn nhìn thấy cả cái mu lồn nhô cao lông lồn đen lờ mờ như ẩn hiện sau lớp vải, con cu của ông dựng đứng lên dần dần cảm giác thèm muốn đàn bà mà ông cố gắng kềm chế cả mấy chục năm nay nó cứ ngùn nghụt dâng lên cao, giả bộ như chăm chú vào tờ báo chứ thật sự ông không đọc được chữ nào, ông mê mải nhìn lén cô con dâu đang vô tình bày hàng ra trước mắt, vú lồn cứ lồ lộ ra trước mắt, mỗi khi Phượng vắt nước nàng lom khom cái áo chẻ cổ trể sâu để lộ 2 cái vú trắng ngần, ông không kềm chế được cầm tờ báo che đi con cu đang căng cứng ông lảo đão đứng lên đi về phòng mình.
Phượng đang lau nhà thấy ông Tâm đứng dậy lảo đão đi về phòng nàng ngây thơ tưởng ông bị bệnh hay trúng gió vội buông cái khăn lau nhà nàng chạy theo hướng ông đưa tay dìu ông Tâm miệng hỏi
- Ba có sao không ba?
- Ờ. . ờ không sao đâu con ba cảm thấy hơi nhức đầu
- Chắc ba bị say nắng, ba không nên phơi nắng nhiều
- Chắc là như vậy, ba nằm nghỉ một chút chắc khoẻ ngay
- Để con dìu ba vào phòng không thôi ba té
- Ờ. . . . ờ. . vậy cũng được, ba cám ơn con.
Phượng đưa tay ôm ngang lưng ông dìu ông đi cặp vú tròn trịa mềm mại cạ cạ vào tay ông, bàn tay buông thỏng xuống nên mỗi bước đi tay ông chạm vào lồn của Phượng, ôi cái cảm giác này lâu lắm rôì ông mới có được từ khi vợ ông mất đi ông chưa được sờ lồn người đàn bà nào, những cái đụng chạm vô tình nhưng chết người này làm cho cu ông Tâm càng căng cứng hơn, đến phòng ngủ vào tới giường vì sức nặng của ông, hai người lảo đão ngả nằm ra giường, Phượng vô tình nằm sấp lên người ông Tâm cả thân nàng đè lên người ông, thân thể và mùi hương của con gái phủ chụp lên người ông Tâm da thịt mềm mại mát lạnh, con cu đang căng cứng chà sát lên đúng ngay lồn của Phượng cái đường chẻ của mu lồn đang chà dọc lên con cu của ông Tâm, Phượng cảm nhận được sự nóng bỏng của con cu đang đụng chạm với lồn mình làm nàng mắc cở, chỏi tay đứng lên nàng hỏi ông
- Ba có sao không ba, có cần con cạo gió hay không?
- Không sao đâu con ba nằm nghỉ một chút chắc khỏi
- Để con xoa bóp cho ba nghen, không thôi có chuyện gì anh Thanh la con đó
- Ừ. . . ơ. . . . cùng được
- Ba đợi con một tí con đi kiếm lọ dầu
- Ba nghĩ chắc là ở trong phòng tắm nhưng thôi khỏi con à, ba nằm một chút rồi sẽ khỏe ngay
- Không, ba nằm im đó để con, không được cải lời con.
Phượng chu mỏ nói như ra lệnh, đứng lên ra khỏi phòng, ông Tăm nằm nhắm mắt nghỉ ngợi vu vơ và nuối tiếc, thân thể người con gái nó ôi chao mềm mại pha lẩn mùi dầu thơm thoang thoảng, phải chi Phượng cho ông đụ nàng một cái nàng muốn gì ông cũng chìu theo, cái cảm giác mu lồn của con bé cà dọc theo con cu của ông nó sướng làm sao, lâu lắm rồi thằng nhỏ của ông chưa được đụ nó thèm thuồng một cái lồn thật sự, mới ngoài năm mươi ông vẫn còn sung sức cộng với việc tập thể dục thường xuyên ông chưa giá lắm vẫn dư sức thỏa mản những cô gái, đưa tay xục xục con cặc cho dịu bớt nổi thèm muốn, nhưng càng đụng tới nó nó càng hung hăng hơn ông cảm thấy cái ngứa ở đâu tràn về, mỗi một cái xục nó càng ngứa ngáy hơn, ngứa ở đầu con cu ngay trên đầu khất lan dần xuống toàn con cặc của ông, bây giờ ông không xục nữa mà là gải con cu cho nó đã, mắt ông vẫn nhắm nghiền tưởng tượng đến Phượng.
Vừa kiếm lọ dầu, Phượng vừa mỉm cười nàng biết thừa cái bệnh của ông Tâm, khi con cu cứng nghắt của ông chà vào lồn Phượng làm Phượng giật mình nó to hơn nàng tưởng nóng hổi giựt gjựt làm Phượng thấy thích thú, sau ngày đám cưới hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật, nàng được chồng nàng là Thanh phá trinh cảm giác sung sướng bay bổng trôi bềnh bồng khi được con cặc dài đâm lút sâu trong cửa mình làm lúc nào Phượng cũng thèm muốn, ngay trong đêm đầu tiên sau nhừng khúc dạo đầu Thanh đẳ làm nàng điên lên vì những cái nút vú bú lồn điệu nghệ của chàng, Phượng như muốn hét lên khi lưỡi của Thanh liếm ngay hột le, chàng nhay nhay cái mòng đóc của Phượng làm cho cơ thể của nàng mất tự chủ uốn éo như con trùng bị chế nước sôi, cho đến khi cái đầu khất banh lồn nàng chui sâu vào âm đạo cái đầu xòe ra cào cào vào vách lồn làn cho nàng kích ngất thở không ra hơi, như bản nhạc giao hưởng mà Thanh là nhạc công tài ba đã làm cho Phượng xuất khí hai ba lần mà chàng vẫn đụ đều đều cho đến khi Phượng phải năn nỉ Thanh mới chịu xuất tinh dứt điểm, con nào cha nấy nàng mong mỏi ông Tâm cũng đụ nàng như vậy, sau khi kiếm được lọ dầu Phượng quay trở lại phòng nàng nhìn thấy ông Tâm đang xục xục con cặc của mình, mắt nhắm nghiền hơi thở gấp gáp, bước hơi mạnh chân gây tiếng động ông Tâm rút tay ra khỏi quần nằm im, Phượng đẩy cửa bước vào trong, Tâm đang trong tư thế nằm sấp che đi con cặc đang cương cứng sau khi nghe bước chân của Phượng, cái nệm chỉu sang một bên theo sức nặng của Phượng làm cho ông Tăm mở mắt ra.
- Ba cởi cái aó để con xoa dầu cho.
Ngoan ngoản như đứa bé ông Tâm cởi bỏ cái áo đang mặc trên người, thân thể cường tráng ngực nở nang làm Phượng xúc động, Tâm nằm sấp tay xuôi theo người, mở mắt nhìn Phượng, cô con dâu khuôn mặt trái soan, đôi mắt tròn to màu nâu sẩm, mái tóc dài ngang vai, bộ ngực to tròn vung lên cao, sau lớp áo mỏng ông còn nhìn thấy cả 2 cái núm vú hằn rỏ hiện lồ lộ qua lớp vải, Phượng bôi tí dầu ra tay xoa xoa lên tấm lưng trần của ông bàn tay con gái mềm mại mát lạnh tạo cho ông cảm giác dễ chịu tay nàng cứ dọc xuôi theo cột xương sống lâu lâu bóp nhè nhẹ, nhìn xuống phía Phượng bộ ngực rung rinh theo nhịp lên xuông qua cái quần ngủ nàng đang bận, lồn nàng hiện rỏ chùm lông lồn đen thui, đôi khi quá đà vú Phượng cà cà trên lưng ông Tâm.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)